⬅ Trước Tiếp ➡
Sở Đình nhìn thấy người đàn ông đó nổi giận đùng đùng rời đi, mới thả lỏng, nhìn chén người nọ bưng tới, một chén nước đen thùi lùi trong phòng, còn bốc hơi nóng, nhìn như là thuốc Đông y. Nhưng Sở Đình không tính uống, ai biết trong đó bỏ cái gì.
Sở Đình lại nhìn quan sát tình huống chung quanh mình, vừa rồi không nhìn rõ, hiện giờ thấy rõ ràng cảm thấy nơi này càng kém, đất lại đều là đất ruộng, còn gập ghềnh, trong phòng tổng cộng cũng không có mấy món đồ gia dụng kiểu vậy, chế tác còn thật sự rất tệ, trông như là lính mới làm ra, dù sao không có khả năng là mua về ở xưởng gia dụng, chẳng lẽ mình bị lừa vào trong núi lớn?
Còn chưa nghĩ sâu vào vấn đề này, cô đã thấy trên bàn đặt một cái gương nhỏ, lập tức nghĩ tới đi soi tình trạng bây giờ của mình, nhìn cục sưng trên trán kia.
Xuống giường mang giày, mặc áo, giày lại là một đôi giày vải, nhưng mang rõ ràng vừa vặn rất vừa chân.
Đi đến trước bàn cầm lấy gương, Sở Đình nhìn người trong gương, giống mình lại không giống mình. Nguyên do nói như vậy, là bởi vì Sở Đình đã 25 tuổi, cô đi học trễ, năm nay tốt nghiệp năm tư vừa vặn 25 tuổi, bởi vì không có thời gian không có tiền ăn diện, lại suốt ngày làm việc bán thời gian, không chú ý nghỉ ngơi, sắc mặt vô cùng vàng vọt, làn da cũng giống vậy, cô vẫn nghĩ chờ công việc mình ổn định mua nhà lại hưởng thụ nhân sinh thật sung sướng, ăn diện cho đẹp một chút chăm sóc giữa làm việc và nghỉ ngơi.
Nhưng hiện giờ cô nhìn người trong gương, tuyệt đối không có khả năng là người hai mươi lăm tuổi, nhiều lắm hai mươi tuổi, phỏng chừng ngay cả hai mươi tuổi cũng không đến. Như là bản thân lúc cấp ba thậm chí cấp hai, sắc mặt có hơi tiều tụy, nhưng có tiều tụy đi nữa cũng không tiều tụy bằng bản thân từng không ngủ liên tục vào hai ngày nghỉ chỉ vì tiền tăng ca gấp đôi.
Chẳng lẽ mình quay về quá khứ rồi?
Đúng lúc này, Sở Đình cảm thấy một trận choáng váng đầu, giống như lại muốn bất tỉnh, vội vàng dùng ý chí cuối cùng chuyển đến trên giường, cô cũng không muốn té trên mặt đất.
Sở Đình hôn mê trông thấy cô gái tên là Sở Đình khi còn sống, là con thứ ba trong nhà, bên trên có anh có chị, phía dưới có hai em trai em gái song sinh, cha mẹ bận kiếm sống, lúc mấy tuổi đã bắt đầu chăm sóc em trai gái thai long phượng trong nhà. Mười sáu tuổi tốt nghiệp cấp hai, dựa vào quy định mỗi nhà mỗi hộ phải có một đứa nhỏ làm thanh niên trí thức xuống nông thôn, anh trai chị gái vừa lúc là khi bàn chuyện cưới gả, em trai em gái còn chưa đến trường, chỉ có thể là cô ấy đi.
Một người ôm lấy tâm sự không yên và bất an đi vào nơi xa lạ, không có một người thân cận quen thuộc, có việc cày cấy nhưng làm không xong, sức lực cô ấy nhỏ làm việc không nhanh, mệt chết khiếp cũng ăn không đủ no, vừa mới bắt đầu bởi vì gia đình để cô ấy xuống nông thôn cảm thấy có chút áy náy lại đưa tiền và phiếu lương thực cho cô ấy, sau đó đoán là anh trai chị gái đều kết hôn, cũng không ai tiếp tục trợ cấp cô ấy nữa, ngay cả thư trả lời cũng lững thững đến chậm.
Cuối cùng của cuối cùng, Sở Đình nhìn thấy người nói chuyện với cô sau khi cô gặp tai nạn xe cộ rồi hôn mê, đó không phải là Sở Đình làm thanh niên trí thức sao?
"Tôi thật sự chịu không nổi nữa, mỗi một ngày còn sống chính là thống khổ rất lớn, lần này là tôi có lỗi với cô, về sau có cơ hội nhất định trả lại."
Này, đừng chạy mà
Tỉnh lại, Sở Đình vẫn không thể tin, mình đổi thân thể với một Sở Đình khác? Hay là sống thay cô ấy? Từ từ, đây là thao tác gì vậy, chẳng lẽ trên thế giới thật sự có thần tiên, có thể dời hồn hoán ảnh người ta?
⬅ Trước Tiếp ➡