⬅ Trước Tiếp ➡
Người đàn ông nhìn chằm chằm hai ngón tay nhỏ trên cổ tay mình, cong cong khóe miệng, hỏi lại: "Tại sao?"
Du Họa ngẩn người, mày nhíu chặ, suy nghĩ nửa ngày cũng nghĩ không ra lý do.
Tóm lại là không thể... nói cho anh biết bởi vì ýt nghĩ dâm loạn bị anh chơi vú liền ướt đi.
"Chỉ là, chỉ là, không thể nhìn..."
Thật ngốc.
Người đàn ông nhìn tiểu người mẫu rối rắm nửa ngày chỉ nghẹn ra một câu như vậy, nhịn không được trong lòng nở nụ cười.
Quần áo nói cởi liền cởi, ngay cả tiểu huyệt thiếu chút nữa bị nhìn mới phản ứng lại, thật không có một chút phòng bị đối người xa lạ.
Anh không hề có tự giác mình đối với tiểu người mẫu cũng chỉ là một người xa lạ.
Một khối tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ ởt ngay trước mắ, nào có đạo lý không thưởng thức?
Người đàn ông thu hồi đuôi chó sói, khinh thanh tế ngữ mà làm công tác tư tưởng với tiểu người mẫu: "Nghe Ôn Lâm nói, cô sinh viên viện mỹ thuật Giang Thành?"
"Vâng."
"Lúc trước ởt trường học có luyện vẽ với người mẫu khỏa thân chân chính chưa?"
Tuy rằng cảm thấy tư thế bọn họ nói chuyện phiếm có chút kỳ quái, Du Họa vẫn nghiêm túc trả lời: "Giáo viên có cho mời người mẫu để chúng tôi tập vẽ một tiế, là người mẫu nam, lúc vẽ... tôi không dám nhìn anh ta, cho nên vẽ không tố."
"Có muốn biết đối mặt với người mẫu khác phải như thế nào không?"
Du Họa chần chờ gật đầu.
"Đầu tiên muốn rõ ràng, mặc kệ người mẫu là người sống, đối với họa sĩ, anh ta chỉ là tác phẩm sắp hiện ra ởt trên giấy.
Người mẫu chuyên nghiệp sẽ phối hợp với yêu cầu của họa sĩ để thể hiện ra được hiệu quả của nghệ thuậ.
Họa sĩ chuyên nghiệp cũng không nên mang theo thành kiến cố hữu bỏ qua người mẫu, người mẫu là suối nguồn linh cảm của họa sĩ, họa sĩ có thể đối với đường cong thân thể của người mẫu, nhận thức rõ ràng tỉ lệ dáng người, lúc vẽ tranh sẽ không có tạp niệm dư thừa."
Du Họa đỏ mặ, hổ thẹn không thôi.
Cô thật sự quá không chuyên nghiệp.
"Bây giờ, tôi yêu cầu cần hiểu biết rõ ràng người mẫu của tôi.
Cho nên, nhấc chân lên để tôi nhìn xem, hửm?"
Sắc mặt Du Họa đỏ bừng, không trả lời, nhưng sức lực trên tay rõ ràng lơi lỏng.
Người đàn ông biết cô đã bị thuyết phục.
Anh thong thả ung dung buông cánh tay đang bị Du Họa nắm, lật ngược lại chế trụ tay cô làm cô tự mình bắt lấy mắt cá chân, đem chân nâng lên, giống như chính cô đang chủ động đem tiểu bức lộ nâng lên cho anh xem.
Giống như trong tưởng tượng của người đàn ông, tiểu huyệt của tiểu người mẫu phấn phấn nộn nộn, chút ít lông bên trên cùng hai mảnh hoa môi đầy đặn đem lỗ nhỏ bảo hộ kín mí, chỉ để lại một cái tinh tế phùng.
Hiện tại khe hở kia tràn ra chất lỏng trong suố, dính đầy toàn bộ chân tâm.
Lại còn có thể ướt như vậy?
Yết hầu của người đàn ông lập tức căng thẳng.
Dường như lúc này cả người Du Họa bị chiết khấu lên, tầm mắt hoàn toàn bị chính hai đùi ngăn trở, tuy không nhìn thấy biểu tình của người đàn ông, nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt sáng quắc đang dừng ởt trước tiểu hoa huyệt của chính mình.
"Tự mình ôm chặ."

⬅ Trước Tiếp ➡