Cốc —cốc
"Mời vào."
Du Họa cẩn thận đẩy cửa ra: "Xin chào, Ôn sư huynh giới thiệu tôi đến đây hôm nay..."
"Ngồi đi." Người đàn ông mặc sơ mi trắng quần tây đen ngồi trước bảng vẽ tranh sơn dầu, cũng không quay đầu lại mà chỉ dùng bút vẽ chỉ chỉ sô pha bên cạnh.
Du Họa sửng sốt một chú, ngơ ngác nhìn bóng dáng người đàn ông, nhìn chằm chằm một lúc lâu mới chậm chạp ngồi xuống, vẫn không nhúc nhích nhìn xuống mũi chân.
Bên tai là âm thanh anh sửa sang lại giá vẽ cùng tẩy bút, khuôn mặt Du Họa giống như thuốc màu vẽ bị ngâm nước quá lâu, nhiễm một tầng phấn hồng.
"Cởi quần áo."
Du Họa hoảng sợ, liếc mắt thấy quần tây màu đen, ngẩng đầu lên mới phát hiện anh đã đứng ởt bên cạnh cô.
"Cởi quần áo." Nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của người mẫu nhỏ đang ngơ ngác nhìn mình, anh lặp lại một lần nữa.
"À...vâng." Du Họa buông túi xách, chậm rãi cởi quần áo, trong đầu bắt buộc mình phải dứt khoá, thời điểm này khó có được một công việc lương cao, đơn giản chỉ là cởi quần áo thôi sao...
Huống chi lại được làm người mẫu của anh...
Quần áo mùa hè mỏng manh rất nhanh được cởi ra, đặt ởt bên chân, cuối cùng trên người cô chỉ còn lại áo ngực và quần lót màu vàng cam.
"Như vậy... được chưa?" Cảm nhận được tầm mắt đảo quanh thân thể cô, Du Họa co rụt thân mình, không dám ngẩng đầu nhìn khuôn mặt người đàn ông.
"Cởi sạch."
Nghe nam nhân không dung phản bác ngữ khí, cô cắn môi, chậm rãi đưa tay tới trước ngực.
Không khéo hôm nay cô lại mặc áo ngực cài trước, muốn cởi ra cũng chỉ có thể ởt trước mặt anh đem chính mình hoàn toàn mở rộng, lộ ra tuyết nhũ cùng núm vú...
Tưởng tượng đến hình ảnh kia, cả người cô mềm nhũn, tay cũng không có sức lực, mảnh nhỏ trước ngực mất cả nửa ngày cũng không cởi ra được.
Thật vất vả run rẩy cởi bỏ nút thắ, vừa lộ ra vú kiều nộn, người đàn ông liền ngồi xổm trước mặt cô, đôi tay chống hai bên đùi cẩn thận thưởng thức phong cảnh trước ngực cô.
Nhìn thấy cảnh đẹp trước mắ, trong mắt anh hiện lên một tia kinh diễm.
Có sợi tóc đen rơi ởt hai bên cao ngất của "người mẫu nhỏ", cùng vú trắng nõn hình thành hai màu sắc đối lập, hai viên trân châu xinh xắn theo lồng ngực hô hấp hơi run rẩy, màu hồng nhạt rõ ràng chưa ai hái qua phảng phất dụ dỗ muốn cắn một ngụm, ởt trong miệng liếm mút một phen.
Màu hoa hồng nhất định càng đẹp mắ. Anh nhìn chằm chằm núm vú phấn nộn, im lặng tưởng tượng, chỉ cần dùng sức hút một chú, chờ tiểu núm vú sưng lên là có thể nhẹ nhàng biến thành màu sắc anh muốn cái kia.
Gần... gần quá.
Du Họa hậu tri hậu giác chú ýt tới khoảng cách giữa hai người.
Khuôn mặt này ởt trong giấc mơ của cô đã xuất hiện vô số lần, mặt mày thâm thúy, mũi cao thằng, còn có cánh môi xinh đẹp, trong đầu Du Họa không thể kiềm chế toát ra ýt tưởng nguy hiểm:
Chỉ cần làm bộ trong lúc vô tình tiến về phía trước một chú, liền có thể để anh đụng đến núm vú cô...
Sau đó sẽ giống như trong mơ, anh dùng đầu lưỡi liếm ướt đầu vú cô, đem đầu vú khiêu khích đến cứng lên, lại chậm rãi ngậm lấy, mạnh mẽ liếm mú...
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Vợ Bé Của Chàng
Triền Miên Cùng Con Gái Đêm Dài
Bảo Bối Bị Thao Vào Tim
Quyến Rũ Đến Nguy Hiểm
Tranh Đoạt Nam Chính
Phạm Luật Hợp Đồng Tình Yêu
Sa Vào Vòng Tay Sư Tôn Cấm Dục
Ngược Sáng Vẫn Nhìn Thấy Em
Bạo Quân Lạc Vào Sai Vai
Tiểu Bạch Thỏ Ngọt Ngào
Hoa Khôi Dụ Người Lầm Lối
Mở Huyệt Đạo Khiến Nàng Run Rẩy