⬅ Trước Tiếp ➡

Trì Dao chỉ có thể nói một câu xin miễn cho kẻ bất tài.
Trở lại chung cư, Trì Dao nằm dài trên ghế sô pha chơi di động.
Không bao lâu sau Trì phu nhân gọi điện thoại đến, hỏi kết quả buổi hẹn hò của cô cùng Trương Nhất Minh thế nào rồi.
Lúc tìm hiểu có điểm nào không thích, cô cùng đối phương làm cái gì, đều ở trong lòng bàn tay Trì phu nhân.
Có lẽ nếu để mối quan hệ này tiến xa hơn, mẹ cô cũng sẽ bớt để quan tâm lại, nhưng Trì Dao thì chưa biết có nên tiếp tục hay không.
Khắt khe mà nói, cách ăn mặc của Trương Nhất Minh rất chỉnh tề.
Áo sơmi đơn giản, quần tây dài, nhìn tổng thể cả người hắn làm cô nhớ tới cậu của mình khi cô còn nhỏ.
Càng trùng hợp hơn nữa, cậu của cô cũng là giáo viên.
“ Tạm ổn.
” Cô nói.
“ Tạm ổn?
Ổn thì trước tiên cứ ở bên nhau một thời gian xem, có lẽ sau này sẽ tốt hơn thôi.” Trì Dao nghe thấy tiếng TV ở đầu bên kia, hỏi “ Muộn như vậy còn xem TV, mẹ không sợ bố lại cằn nhằn à?” “ Bố con đi công tác rồi.
Mà này, có phải em trai con lại yêu đương với ai hay không?” Trì Dao dừng lại, “ Con làm sao biết được.” “ Con là chị gái của nó đấy.
” “…… Nói chung là nó rất ít khi trò chuyện cùng con về mấy việc này.” “ Hai chị em các con, một đứa không chịu mở miệng, một đứa thì cứ hở ra là nói liên tục, đứa nào cũng không để mẹ bớt lo.” “……” Cúp điện thoại, Trì Dao thả lỏng khoảng hai phút, mãi đến lúc có tiếng mở khoá mật mã ở cửa nhà đối diện, cô mới hoàn hồn.
Giang Diễm đã trở về.
Trì Dao đứng dậy cởi váy ra, thay quần áo ở nhà rồi đi vào phòng tắm tháo trang sức.
Vừa tháo cô vừa nghĩ, Giang Diễm có phải cũng giống Trì Thừa, thích nói hết chuyện này đến chuyện khác không.
Con trai tuổi này, đặc biệt là mấy người đẹp trai, cao ráo, phần lớn đã từng trải qua chuyện yêu đương từ lâu, đối với tình dục ít nhiều cũng có chút kinh nghiệm.
Trì Thừa chính là kiểu như thế.
Hôm đó, sau khi được khai trai, về đến nhà, hắn liên tục hát lẩm bẩm, đi đường mà tâm hồn cứ như trên mây, muốn người ta không chú ý cũng khó.
Đương nhiên, Trì Dao biết được chuyện này bởi vì có một lần, khi cô vào phòng hắn lấy đồ liền thấy một hộp áo mưa đã mở.
Em có chị không có, đây chính là đang khoe khoang mà.
Đúng là đồ nhãi ranh.
Đại học A không có nhiều yêu cầu về chỗ ở của sinh viên.
Năm nhất, năm hai quản được sẽ quản nghiêm, kể từ sau năm ba bắt đầu mắt nhắm mắt mở, lâu không về kia túc xá ở thì báo cáo với quản lí kí túc là được.
Phòng hiện tại mà Giang Diễm đang sống là nhờ người tìm, có hai phòng ngủ, một người sống thì hơi rộng.
Hắn mới ở đây hơn hai tháng, trong phòng còn để trống nhiều chỗ.
Tắm rửa xong, Giang Diễm lấy bình nước đá từ tủ lạnh mang về phòng.
Gần đây hắn có nhận chút việc riêng chỗ giáo viên, là một mô hình không lớn không nhỏ.
Thời gian vẫn còn dư dả, làm hơn một tuần, đến hôm nay cũng sắp hoàn thành.
Xong việc đã là đêm khuya, gió thổi qua làm khô mái tóc ẩm ướt.
Giang Diễm tiện tay cầm cốc, uống nốt ngụm nước cuối cùng, hắn ngửa đầu tựa lưng vào ghế nhìn trần nhà.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có


⬅ Trước Tiếp ➡