Chương 19
nhà đối diện.
Mãi đến khi vào trong thang máy, Giang Diễm vẫn không xuất hiện.
Đây là lần đầu tiên vào buổi sáng ngày thứ hai cô không gặp được Giang Diễm.
Xem ra lòng tự trọng của chàng trai này còn yếu ớt hơn cô tưởng.
Đối với việc này, Trì Dao thật sự không biết nên cảm thấy bất lực hay là nhẹ nhõm.
Hôm nay ở bệnh viện, cô cũng không để ý đến nữa, nên làm gì thì làm đó, đến giờ tan tầm thì về nhà, so với người khác còn tích cực hơn vài phần.
Trên đường về, cô còn nhàn nhã đi chợ mua nửa miếng sườn.
Muốn làm sườn kho tàu, trước tiên, xương sườn phải chặt thành miếng nhỏ, chần qua nước rồi để ráo, xào qua với đường.
Sau khi thấy sườn đã đạt đến màu sắc như mong muốn thì thêm nước vào ninh cho mềm.
Trì Dao nhìn thời gian vẫn còn sớm, cô trở về phòng cầm quần áo, đi vào phòng tắm tắm rửa.
Nhưng người xui xẻo thì dù có uống nước cũng tắc kẽ răng.
Nước ngừng chảy.
Tóc Trì Dao mới gội sạch một nửa.
Nước dừng đột ngột, tắt đi bật lại cũng chỉ nghe thấy vòi nước phát ra âm thanh kì lạ, giống như tiếng ho khan đến xé rách cổ họng của một bà lão.
Trì Dao nhìn mình trong gương chỉ thấy một đầu đầy bọt, không khỏi nhớ tới việc xảy ra cả ngày nay, ra cửa bỏ lỡ tàu điện ngầm, ngủ trưa lại bị sái cổ, tan tầm quét mã trả tiền đi xe thì không quét được…… Ở thời điểm mà cô cho rằng bản thân không hề ảnh hưởng gì thì tất cả mọi việc đều trở nên tồi tệ.
Trì Dao không khỏi tự kiểm điểm lại bản thân, tối hôm qua có phải cô nói chuyện thẳng thắn quá hay không ?
…… Nhưng hiện tại không phải thời điểm nghĩ về vấn đề này .
Trì Dao không biết có phải do cô bỏ qua thông báo của bên quản lí chung cư hay là do mất nước thật.
Không còn cách nào khác, cô đành đem thùng nước để pha cà phê dọn đến phòng tắm, miễn cưỡng rửa sạch dầu gội đầụ Có lẽ do tâm lý ưa sạch sẽ, cô luôn cảm thấy mình còn chưa gội sạch đầụ Dùng khăn tắm bọc lấy mái tóc còn ướt, cô vội tìm ra thẻ nước, cả người ướt nhẹp, lê dép đi ra đường ống dẫn bên ngoài quẹt thẻ.
Kết quả là không còn nước.
Hơn nữa một giọt cũng không có.
Không hề có thông báo trước, đây cũng không phải lần đầu tiên xảy ra chuyện như vậy.
Tiểu khu cô đang ở chủ yếu tận dụng ưu thế về vị trí thuận lợi, thật ra "tuổi tác" cũng đã cao, rất nhiều vấn đề đều không được quản lý chặt chẽ.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đêm nay Trì Dao phải đối mặt với tình trạng không có nước để dùng.
Sau khi chạy tới chạy lui hai lần để xác nhận, Trì Dao cảm thấy một thân toàn mồ hôi, đừng nói đến tóc không được gội sạch, công sức tắm cả buổi đều coi như uổng phí.
Hít sâu một hơi, Trì Dao quyết định thay quần áo đi ra ngoài thuê phòng.
Nhưng mà tình trạng xui xẻo này có vẻ vẫn chưa dừng lại ở đó.
Ngay khi cô vừa mở cửa cầu thang bộ, cửa thang máy đối nặng nề mở ra, người bên trong ngẩng đầu, chớp mắt một cái liền cố định ở trên người cô.
Tầm mắt hai người chạm vào nhaụ Giang Diễm nhìn Trì Dao, trên người cô mặc một chiếc áo thun cũ to rộng, cổ áo trước ngực đều bị thấm ướt, ẩn ẩn để lộ làn da bên trong, quần đùi ngắn đến mức chỉ thấy được