⬅ Trước Tiếp ➡

sự không giống kiểu làm việc hiệu suất rất cao.
Nước canh trong nồi bắt đầu sôi.
Chén nước chấm bên cạnh Giang Diễm là do Trì Dao chuẩn bị.
Hắn nhìn Trì Dao đang nhúng thịt trong nồi, nói “Mấy ngày nay cô có đi chạy bộ không?” “ Tôi làm sao dám đi ?” Trì Dao nhíu mày, gương mặt trắng nõn trở nên mông lung giữa làn hơi nóng toả ra “ Tôi đang định đi phòng tập thể thao ở tiểu khu đối diện làm một cái thẻ.” Giang Diễm biết phòng tập thể thao kia mới mở, gần đây đang có chương trình nạp phí hoạt động, quảng cáo được phát đầy trường học của hắn.
Phòng tập thể thao gần đại học A giống như đám rau hẹ, cắt xong một vụ lại tiếp tục vụ mới, trường hợp nhận xong tiền liền chạy mất cũng không hiếm thấy.
Giang Diễm đưa ra đề nghị cho Trì Dao, thấy cô rối rắm, vờ như tiện miệng nói “ Thật ra nếu cô lo lắng buổi tối chạy không an toàn, tôi có thể chạy cùng cô.” Trì Dao nhìn hắn.
“ Đại học A tháng sau sẽ mở đại hội thể thao, tôi cũng tham gia luyện tập một chút.” Trì Dao yên lặng một lát, thả một viên thịt đã chín vào đĩa nước chấm của hắn, vui vẻ gật đầu “ Được rồi, đến lúc đó chúng ta chạy cùng nhaụ” Khi Trương Nhất Minh gọi đến cho Trì Dao, cô còn chưa tỉnh ngủ.
Rèm cửa trong phòng khép kín, tiếng chuông điện thoại vang lên không ngừng.
Trì Dao mắt nhắm mắt mở sờ soạng lấy di động ở đầu giường, thấy người gọi tới là Trương Nhất Minh, cô không khỏi bất ngờ một lát mới bắt máy.
Bọn họ đã ba ngày không liên lạc với nhau rồi.
"Alo ?" "Trì Dao, em có ở nhà không?" "Hả ?" Trì Dao chống cánh tay ngồi dậy "Tôi đang ở nhà, làm sao vậy?" "Tôi vừa mới đi ngang qua nơi này, đang định hỏi em có muốn đi ăn sáng với tôi không?" "......" Trì Dao vuốt gọn mái tóc dài, đè nén lại cảm xúc bực bội lúc rời giường "Chờ tôi mười lăm phút." Không biết có phải trùng hợp hay không, tối hôm qua, Trì phu nhân mới gọi cho Trì Dao đã hỏi cô tình hình làm quen giữa hai người đến đâu rồi.
Bởi vì mấy ngày không liên lạc, Trì Dao thuận miệng nói "Có lẽ nên bỏ đi thôi." Kết quả, hôm nay Trương Nhất Minh liền gọi điện thoại đến.
Tới cũng sớm thật đấy.
Rửa mặt sơ qua một chút, Trì Dao không trang điểm.
Khi xuất hiện trước mắt Trương Nhất Minh là một khuôn mặt thanh thuần hiếm thấy khiến hắn không khỏi ngẩn người.
"Tôi còn đang nghĩ là sinh viên nào, thiếu chút nữa không nhận ra em." Trì Dao buộc tóc đuôi ngựa, sơ mi trắng quần iean, lộ ra mắt cá chân mảnh khảnh , hai chân vừa thẳng vừa dài.
Bởi vì trời lạnh nên cô còn mặc thêm một chiếc áo gió, so với lần hẹn hò trước cố giả dạng thành thục, hôm nay nhìn cô có vẻ trẻ hơn không ít.
Cô nhìn vẻ ngoài của Trương Nhất Minh, rõ ràng là có chuẩn bị mới đến "Lát nữa anh còn phải đi dạy à ?" "Ừ." Trì Dao kinh ngạc "Vậy có tới kịp không?" "9 giờ mới bắt đầu," Trương Nhất Minh giơ tay nhìn đồng hồ "Hiện tại còn chưa tới 8 giờ." Trì Dao không nói gì.
Trương Nhất Minh lúc này mới do dự nói "Chúng ta đã nửa tháng không gặp." Trì Dao trầm ngâm một lát rồi cười nhẹ "Chúng ta đến nhà ăn trong trường học ăn sáng đi, đỡ phải chậm trễ việc của anh." Đại học A có cơ sở rải rác trong thành phố, trong đó, cơ sở


⬅ Trước Tiếp ➡