Nam nhân trực tiếp rút chăn trên người nàng xuống, Nhan Kiều Kiều không dám nói lời nào, co lại thành một đoàn, nam nhân múc một bầu nước dội từ bả vai nàng dội xuống, dòng nước ấm áp lướt qua toàn thân, dường như đã hóa giải khẩn trương trong một ngày một đêm qua, nàng không nhịn được thoải mái than thở một tiếng, thân thể cũng buông lỏng, nam nhân ở sau lưng nàng, cho nên Nhan Kiều Kiều không phát hiện bàn tay hắn đã dừng lại và côn ŧᏂịŧ dưới thân hắn đang chậm rãi ngẩng cao đầu.
Phương Thiết đặt Nhan Kiều Kiều đã tắm rửa sạch sẽ trên giường, lau tóc cho nàng, Nhan Kiều Kiều đã buồn ngủ, trước mặt Phương Thiết nàng luôn có cảm giác an toàn, ngay cả quần áo trên người mình bị lột ra lúc nào cũng không biết.
Phương Thiết ném khăn xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn cảnh đẹp trước mặt mình, hai tay không kìm được vuốt ve chỗ cao ngất kia.
Nhan Kiều Kiều chỉ cảm thấy mình như lọt vào sương mù, vừa dễ chịu lại khó chịu, hái cái vυ" như thỏ trắng trước ngực, một bên bị liếʍ đến tê dại, một bên lại bị xoa nắn có chút đau, đồng thời, bàn tay đang tác quái kia thỉnh thoảng lại cọ lên núʍ ѵú của nàng.
Nàng có thể cảm giác được đầṳ ѵú từ một hạt nhỏ mềm mại biến thành hòn đá nhỏ vừa cứng rắn vừa dựng lên, dường như nam nhân càng yêu thích hòn đá nhỏ hơn, nhẹ nhàng vân vê xoa nắn, biến đổi hình dạng đùa bỡn.
Dù sao cũng trải qua chuyện đời, nàng lập tức nghĩ đến chuyện đêm hôm đó nàng và Phương Thiết ở trong sơn động, trong lúc nhất thời vừa thẹn vừa xấu hổ, mặc dù nàng không mở mắt, nước mắt vẫn chậm rãi rơi xuống.
Nước mắt rơi xuống trên mặt bị đầu lưỡi thô ráp liếʍ sạch, môi lưỡi nóng hổi di chuyển đến mắt nàng, ấm áp nhẹ nhàng như lông hồng, giống như nàng là lưu ly dễ vỡ, nhưng hắn cẩn thận đối đãi như vậy, nước mắt của Nhan Kiều Kiều càng rơi xuống nhiều hơn.
Hắn lại cực kì có kiên nhẫn hôn sạch sẽ nước mắt của nàng, đến lúc này Nhan Kiều Kiều không thể giả vờ như đang ngủ được, nàng mờ mịt mở mắt ra, phát hiện nam nhân trên đỉnh đầu đang nhìn nàng chằm chằm.
Nửa ngày sau, hắn mới nói một câu: "Ta không thích nhìn thấy nàng khóc, hi vọng đây là lần cuối cùng."
Nhan Kiều Kiều cắn môi rũ mắt, từ trong cổ họng lên tiếng.
"Nàng ngủ trước đi, ta đi ra ngoài một chút." Phương Thiết vừa đứng lên, vạt áo lại bị nàng túm lấy.
Hắn đưa mắt hỏi Nhan Kiều Kiều, mặt Nhan Kiều Kiều đỏ lên, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: "Ta... Ta sợ hãi, ngươi có thể đừng ra ngoài không..."
Khuôn mặt nàng đỏ như nắng chiều, nhưng nàng nói là thật, một ngày một đêm ở chung, nàng có thể cảm giác được Phương Thiết là người tốt, hắn sẽ không thương tổn nàng, còn tôn trọng nàng, giống như vừa rồi hắn dùng sức xoa nắn đầṳ ѵú nàng, hận không thể nhai nát nó, nhưng nàng vừa khóc, hắn lập tức ngừng lại.
Phương Thiết không nói lời nào, nửa ngày mới kéo tay nàng ra, ngay lúc Nhan Kiều Kiều cho rằng hắn không nguyện ý, nam nhân lại bất đắc dĩ thở dài: "Ta thật sự muốn phụng bồi nàng."
Sau đó, hắn bắt tay nàng đặt lên vật vừa cứng lại vừa nóng, trong lòng Nhan Kiều Kiều hoảng hốt, không kìm lòng được nhìn sang, vừa nhìn đã khiến nàng xấu hổ không chịu được!
"Ngươi... Ngươi không biết xấu hổ!"