Phương Thiết bị nàng kẹp, suýt chút nữa tinh quan thất thủ, không nhịn được ôm cái mông trắng như tuyết của nàng, kéo nàng vào trong ngực! Tư thế thay đổi, vật nóng như sắt của hắn càng xâm nhập, cắm sâu vào cơ thể của Nhan Kiều Kiều! Thiếu nữ trong ngực dạng chân trên người hắn, đường hành lang non mịn trơn ướt khiến hắn không quan tâm cái gì, mạnh mẽ ấn Nhan Kiều Kiều xuống!
"Ừm, a, không muốn! Quá... Quá sâu!"
"Buông lỏng chút, tiểu yêu tinh, ngươi kẹp chặt quá!" Mặc dù trên miệng hắn nói như vậy, nhưng vẫn vịn vào lưng thiếu nữ lắc lư! Khiến hắn càng sảng khoái hơn là, trong cơ thể thiếu nữ bắt đầu chia tiết nhiều mật dịch hơn, cuối cùng hắn đưa đẩy đã không gian nan nữa! Trong nháy mắt này, dường như Phương Thiết cũng bị hạ xuân dược! Mỗi lần va chạm đều xâm nhập đến tận cùng!
"Ưʍ... Thật thoải mái! Còn muốn, Kiều Kiều còn muốn! Cho ta..."
Nhan Kiều Kiều vừa bị phá thân, lại bị làm ở tư thế vào sâu như vậy, nhưng vì dược tính quá mạnh, du͙© vọиɠ được thỏa mãn, cả người phóng túng dán lên người Phương Thiết, giống như một đãng phụ!
"Ta đã muốn thân thể của nàng, sau này nàng chính là người của ta! Đã là người của ta, thì không cho phép nam nhân khác động vào nàng! Nghe rõ chưa? !"
Phương Thiết cố nén không bắn, nhìn nữ nhân dưới thân không ngừng vặn vẹo ma sát, hắn nắm chặt cằm của Nhan Kiều Kiều, nói.
Trong cơ thể giống như có một mồi lửa đang thiêu đốt, lúc này nam nhân lại tàn nhẫn dừng lại, đè chặt eo nàng không cho nàng động lung tung, còn nhất định bắt nàng mở miệng nói chuyện!
Giống như rõ ràng nàng đang rất đói, để nàng ăn hai miếng cơm lại không cho ăn nữa, còn tra tấn người hơn là để bụng rỗng, Nhan Kiều Kiều có chút sụp đổ, khóc thút thít, đẩy người về phía hắn!
Phương Thiết nhìn hai cái vυ" lắc lư trước ngực của thiếu nữ và khuôn mặt diễm lệ bị tìиɧ ɖu͙© tra tấn của nàng, khàn khàn nói: "Trả lời ta, ngươi có nghe rõ không?"
Nhan Kiều Kiều hét to: "Nghe rõ rồi, a! Ngươi động cho ta! Phương Thiết ca ca, ta rất khó chịu, thật sự rất khó chịu..."
Nàng vừa dứt lời, vật thô to cứng rắn đang ẩn núp trong thân thể nàng giống như cái chày, điên cuồng giã xuống!
"A! Ân... Ân... A... Chậm một chút... Ta sắp hỏng mất!"
Vật cắm vào trong thân thể nàng cứng rắn lại nóng bỏng, khiến Nhan Kiều Kiều không còn khó chịu nữa, phát ra tiếng rêи ɾỉ thỏa mãn mình đã cố nén dưới đáy lòng, mỗi lần va chạm kịch liệt, nàng đều thét lên! Trong hoa huyệt tràn ra cảm giác tê dại, nàng thoải mái đến mức muốn làm càn kêu lên!