⬅ Trước Tiếp ➡
Cuộc sống ở trên Tỉnh chẳng qua là mỗi ngày hậu hạ xong người già lại hầu hạ ba đứa nhỏ đó, bận việc trong việc ngoài, toàn là mấy việc ăn uống ngủ nghỉ lặt vặt làm người ta khinh thường. Dù có làm nhiều hơn nữa cũng không có ai thừa nhận sự hy sinh của cô, đều cảm thấy cô đã chiếm hời lớn, đã hưởng phúc của Giang Kiến Hải.
Chuyện đời trước không nghĩ nhiều làm gì, Ninh Hương bỏ hai hộp dầu con Sò vào trong cặp sách vàng, ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao. Tiếp đó cô không tiếp tục đi dạo trên đường nữa, đeo cặp sách vàng quay về bến sông đợi thuyền.
Khi đến bến sông quả nhiên Lâm Kiến Đông chưa quay lại, cô liền tìm một chỗ dưới bóng cây râm mát ngồi đợi. Trong lúc ngồi nheo mắt nhìn thuyền qua lại trên sông, thuyền nhỏ ô bồng, nhà thuyền, có thuyền lớn còn in dòng chữ “Vì nhân dân phục vụ” , phát động cơ kêu “Ầm ầm”.
Ninh Hương nhìn được một lúc thì thu ánh mắt lại, lấy đơn xin ly hôn trong cặp sách ra. Ngồi dưới bóng cây nhìn mấy chữ lác đác trên tờ giấy trắng, trong lòng cô nghĩ đến đại đội đóng dấu, cầm giấy ly hôn đến công xã xử lý thủ tục ly hôn là có thể giải thoát rồi, để Lý Quế Mai cùng Giang Ngạn, Giang Nguyên, Giang Hân ba đứa nhỏ hư đó cút đi
Đang lúc Ninh Hương nhìn đơn ly hôn nín thở xuất thần, Lâm Kiến Đông đã quay lại, anh thấy Ninh Hương ngồi ở bên này liền đi đến trước mặt chào hỏi cô “Đợi rất lâu rồi phải không?”
Ninh Hương nghe tiếng vội vàng gấp đơn ly hôn lại cất vào trong cặp sách màu vàng, nhưng động tác cũng phải là quá nhanh, bốn chữ “Đơn xin ly hôn” ở chính giữa tờ giấy vẫn rõ ràng lọt vào mắt Lâm Kiến Đông .
Anh có hơi ngạc nhiên một chút, nhưng cuối cùng cũng không hỏi điều gì.
Ninh Hương sắp xếp cặp sách xong đứng lên, trả lời Lâm Kiến Đông, “Đợi không lâu lắm, chúng ta đi về thôi.”
Lâm Kiến Đông gật đầu, trước khi quay người đến bên thuyền còn theo bản năng nhìn cặp sách vàng của Ninh Hương một cái. Khi quay người đi đến bến thuyền đột nhiên nhớ đến chuyện tối hôm qua Ninh Hương tìm anh làm nhà thuyền, trong lòng tự có suy đoán.
Mặc dù trong lòng nghĩ nhiều nhưng cũng không nói ra. Anh chèo thuyền đưa Ninh Hương về thôn, chỉ tán gẫu mấy chuyện không quan trọng.
Ninh Hương tất nhiên sẽ không gặp ai cũng nói chuyện cô muốn ly hôn, cô không chủ động nói nhiều với Lâm Kiến Đông. Sau khi thuyền bắt đầu chạy, lực chú ý của cô rơi xuống chồng sách Lâm Kiến Đông đang ôm trong lòng khi anh quay lại.
Quét mắt nhìn chồng sách đó mấy cái rồi thôi, cô hỏi Lâm Kiến Đông “Những quyển sách này là anh mượn à?”
Lâm Kiến Đông đông đưa mái chèo gật đầu, “Lúc đi học có làm một cái thẻ mượn sách thư viện trên Thị Trấn, bình thường không có chuyện gì làm thì sẽ đến mượn mấy quyển sách về để buổi tối giết thời gian. Em có muốn xem không? Muốn xem thì cầm về đi… …”
Nói đến đây anh đột nhiên nhớ đến, Ninh Hương gần như không biết bao nhiêu chữ cho lắm. Ban đầu cô chỉ học đến lớp hai, chỉ nhận biết được mấy chữ hán đơn giản trước mặt, cho cô đọc sách vậy tuyệt đối là đọc không hiểu, thực ra thì cũng không khác gì với mù chữ.
Ý thức được bản thân nói chuyện không suy nghĩ dẫm phải chỗ đau của Ninh Hương, Lâm Kiến Đông vội vàng cười khan một tiếng nói “Xin lỗi, anh quên mất em..”
Ninh Hương không quan tâm mấy cái này, cô quả thực chính là một người mù chữ, có gì không thể nói chứ?
Từ bỏ sự nghiệp học tập của bản thân để Ninh Lan đi học, tự dựa vào thiên phú và tay nghề thêu thùa của riêng mình, về nhà vùi mình vào công việc kiếm tiền để đóng học phí cho Ninh Lan, trợ giúp gia đình nuôi hai em trai song sinh vừa ra đời, trước đây cảm thấy vĩ đại bao nhiêu bây giờ liền cảm thấy nực cười bấy nhiêụ
⬅ Trước Tiếp ➡