Chương 165
ngẩn ngơ trong xe liền gõ vào cửa kính.
An Khanh bừng tỉnh, mở khóa cửa xe bảo cậu ta lên trước.
Ninh Trí Viễn mừng rỡ khôn xiết, vội vàng lên xe “Tối nay chị muốn đi đâu chơi?” “Tôi không có chỗ nào muốn đi cả.” Sau khi sắp xếp lại dòng suy nghĩ, An Khanh không còn do dự nữa, quyết định nhân cơ hội này nói rõ ràng với cậu ta “Ninh Trí Viễn, cậu không nên dành hết thời gian và tâm tư cho tôi như thế.” Ninh Trí Viễn nghe vậy thì bật cười, cậu ta đại khái cũng đoán được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo “Chị vẫn không quên được chồng cũ sao?” “Không liên quan đến anh ấy.” “Chị nói lời này không thấy giả dối sao?” Ninh Trí Viễn mỉa mai vạch trần “Buổi chiều vừa mới uống trà với anh ta xong, buổi tối đã bảo em đừng phí thời gian vào chị.” “Cậu phái người theo dõi tôi?” Ninh Trí Viễn chột dạ ngoảnh mặt đi chỗ khác “Không phải em.” “Vậy người theo dõi chị là ai?” An Khanh không bỏ qua bất cứ cơ hội nào.
“Em thực sự không biết là ai ” Gương mặt tuấn tú non nớt của Ninh Trí Viễn lộ ra vẻ bất lực hiếm thấy, “Nếu em biết là ai, thì em có cần phải từ phương xa bay về nước để canh chừng chị thế này không?” “Chiếc Santana phía sau không phải người của cậu sao?” Ngước mắt nhìn thử, Ninh Trí Viễn lắc đầu phủ nhận “Không phải người nhà em.” Đến nước này, Ninh Trí Viễn cũng không thể giấu giếm thêm nữa, nhưng cậu ta vẫn chưa thể nói ra hết những gì mình biết, “Ở Toronto, em nghe mấy thiếu gia trong giới Bắc Kinh nói chuyện, họ bảo mấy tháng tới sẽ không yên ổn đâụ Bất kể phe nào thắng, phe thua cuộc cũng sẽ không cam tâm.
Chị không thấy thanh niên trong đại viện nhà chị gần như đã đi gần hết rồi sao?” Nếu còn không nhận ra hàm ý trong lời nói của cậu ta, thì An Khanh thật sự đang giả ngụ Cô hỏi ngược lại “Cậu lo tôi bị trả thù?” “Làm sao mà không lo cho được?” Ninh Trí Viễn sốt sắng, “Bố chị là người nắm quyền lực cao nhất ở Giang Bắc Ai mà không biết chỗ dựa sau lưng bố chị là nhà họ Giang, đến lúc đó không biết có bao nhiêu kẻ đỏ mắt ghen ghét với ông ấy đâu ” Từ xưa đến nay, kẻ đứng trên cao luôn phải chịu cảnh lạnh lẽo.
Thua cuộc nghĩa là lụi bại hoàn toàn, nhưng thắng lợi cũng chưa chắc đã yên thân, bởi sẽ sớm trở thành bia đỡ đạn cho kẻ khác.
Đấu đá lẫn nhau, làm gì có ai thực sự thắng?
Chỉ là những vết xe đổ cứ lặp đi lặp lại, lịch sử diễn lại hết lần này đến lần khác mà thôi.
Lớn lên trong cái giới này, sớm đã nhìn thấu quy luật bên trong, An Khanh mong bố mình có thể kịp thời rút lui như Mạnh Lão.
Thế nhưng gần đây cô luôn có một cảm giác không nói nên lời; cô chưa dám đào sâu cảm giác đó, vì càng đào sâu sẽ càng phức tạp.
Giống như câu Mạnh Lão thường bảo “Khi cháu càng muốn nhìn thấu cục diện, có nghĩa là cháu đã là người trong cuộc rồi.” An Khanh không muốn làm người trong cuộc.
Thế nhưng sự phát triển của cục diện hiện nay, dường như có một bàn tay vô hình đang đẩy cô vào trong cuộc chơi đó.
Cảm giác này càng mãnh liệt hơn khi càng tiến gần đến thời điểm mấu chốt, mãnh liệt đến mức An Khanh đi đâu cũng thấy có người đang theo dõi mình.
Cho đến một ngày vào tháng Tư, một bản tin đột ngột xuất