⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 102

bố cô nhờ vả nữa.
Khi bố định quay vào nhà, An Khanh khẽ gọi lại "Bố, con có thể hỏi bố một câu được không?" An Khang Thăng quay đầu lại.
Vòi nước trong tay vẫn đang chảy, cô bình thản hỏi "Nếu một ngày nào đó bố dự cảm được Thời Luật cũng sẽ trở thành quân cờ bỏ đi, bố có còn để con tiếp tục ở bên anh ấy không?" "Không có cái 'nếu' đó đâụ" An Khang Thăng dứt khoát nói "Nhà họ Ninh và nhà họ Thời vốn dĩ không có bất cứ điểm nào có thể so sánh được." "Lỡ như thì sao ạ?" Cô không bỏ cuộc mà hỏi tiếp "Lỡ như kết quả năm sau công bố, nhà họ Thời thực sự bị liên lụy vào, bố có đồng ý để con tiếp tục ở bên Thời Luật không?" "Không." Câu trả lời thật lòng thường rất khó nghe, nhưng lại thực tế nhất.
An Khanh lại đổi cách hỏi khác "Vậy nếu kết quả nhà chúng ta bị liên lụy, bố nghĩ phía nhà họ Thời có đồng ý để Thời Luật tiếp tục ở bên con không?" Bố cô trả lời rất dứt khoát "Cũng sẽ không." "Vậy tại sao bố còn để con ở bên Thời Luật?" "Con quen biết Thời Luật cũng một thời gian rồi, dựa vào sự hiểu biết của con về cậu ấy, con thấy cậu ấy có phải loại đàn ông 'phượng hoàng nam' 1 , vì tiền đồ của bản thân mà bỏ mặc vợ khi nhà vợ gặp chuyện không?" Bố cô nói với ý tứ sâu xa "Khanh Khanh, nhà họ Thời là nhà họ Thời, còn Thời Luật là Thời Luật." 1 Phượng hoàng nam 凤凰男 Từ lóng ám chỉ những người đàn ông xuất thân nghèo khó, nhờ nỗ lực bản thân mà đạt được thành công nhưng vẫn mang tư duy hẹp hòi hoặc chỉ chú trọng lợi ích cá nhân/gia đình mình.
...
Trên đường tài xế nhà họ An đưa Thời Luật về nhà họ Thời, An Khanh có chút thẫn thờ.
Mãi đến khi tới nhà họ Thời và bị Cao Việt giữ lại trò chuyện, cô mới lấy lại được tinh thần.
"Lại đây Khanh Khanh, dì thấy đôi khuyên tai này rất hợp với con." Cao Việt lấy đôi khuyên tai đính kim cương nước từ hộp trang sức ra đeo cho cô, không quên nói nhỏ bên tai "Là Thời Luật chọn cho con đấy, nó còn chê con mắt của người làm mẹ như dì kém." "Con cảm ơn dì Cao." An Khanh soi gương, đúng là rất hợp với cô, khiêm nhường, thanh lịch mà lại đẹp.
Phải công nhận rằng, mắt thẩm mỹ của Thời Luật thực sự rất tốt.
"Một lát nữa cơm sẽ xong, ăn cơm xong rồi hãy đi." Cao Việt nắm lấy tay cô, càng nhìn cô con dâu tương lai này lại càng thấy thích.
Nếu là trước đây, An Khanh hẳn đã bị sự nhiệt tình của Cao Việt làm cho cảm động, nhưng khi nghĩ đến việc bà từng dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy để tổn thương một cô gái, cô không thể nào thân thiết thêm được nữa "Dì Cao, con đi xem Thời Luật thế nào đã, trưa nay anh ấy uống hơi nhiềụ" "Để dì đưa con qua." "Dì cứ nghỉ ngơi đi ạ, con biết Thời Luật ở phòng nào mà." Cười chào rồi rời khỏi tiền sảnh, nụ cười trên mặt An Khanh giữ vững cho đến khi tới phòng trà bên bờ hồ.
Qua lớp kính sát đất, cô nhìn thấy bóng lưng cô độc của Thời Luật đang hướng về phía Tây Hồ, lại nghĩ đến những lời bố vừa nói, cô mang theo muôn vàn tâm tư bước vào, đứng vai kề vai cùng anh nhìn về phía núi xa dưới ánh hoàng hôn.
Cô mở lời "Chú Ngụy và mọi người đã nói gì với anh thế?" Thời Luật cười


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡