Đăng Khoa không đáp, vòng qua cô đi vào phòng. Lan Anh theo sau nói: "Mười năm trước, anh đã ngủ với em một lần, bây giờ em ngủ với anh một lần, vậy là hòa nhau rồi."
Đăng Khoa dừng bước, một lúc lâu mới quay lại, nhìn thẳng vào mặt cô hỏi: "Em là vì chuyện này?"
Trong mắt anh có nhiều cảm xúc phức tạp, Lan Anh không kịp suy nghĩ nhiều, gật đầu: "Đúng."
Đăng Khoa lạnh lùng nói: "Mười năm trước, anh không chỉ ngủ với em một lần."
Lan Anh nghe giọng anh có chút giận dữ, tưởng việc số lần làm tổn thương lòng tự trọng đàn ông, cô mỉm cười nhẹ: "Đúng, nhiều lần, không nhớ rõ nữa."
Mặt Đăng Khoa càng khó coi hơn, anh lạnh lùng buông một câu "Được rồi", quay người vào phòng, đóng cửa lại.
Lan Anh hỏi tiếp: "Anh đồng ý rồi chứ?"
Trong phòng không có phản hồi, cô nhún vai, quay về phòng.
Tối đó cô hơi khó ngủ, trò chuyện với Thùy Trang một lúc, rồi tắt điện thoại, nằm trên giường, trằn trọc nghĩ về lần đầu gặp Đăng Khoa.
Lúc đó là ở đồn cảnh sát, cô bắt được một kẻ sàm sỡ, đang làm việc với cảnh sát thì thấy một nhóm người đi vào, trong đó có Đăng Khoa.
Lúc đó anh mới ngoài 20 tuổi, còn non nớt, khuôn mặt sạch sẽ nổi bật giữa đám đông, đứng sau vài người, tay cầm tài liệu.
Anh có khí chất rất đặc biệt, đứng trong đám đông nhưng nổi bật như hạc giữa bầy gà, đường nét gương mặt nghiêm nghị và chính trực, làn da trắng lạnh làm nổi bật đôi mắt đen sâu, anh nghiêng đầu nói chuyện với người trước mặt, tay cầm bút ghi chép, bộ đồ chỉnh tề khiến lưng anh thẳng như cây tùng.
Lúc đó, Lan Anh nghĩ anh tính cách lạnh lùng, cho đến sau này.
Cô nhắm mắt nhớ lại đêm mưa đó, mắt nặng trĩu, cơn buồn ngủ kéo đến, cô từ từ thiếp đi.
Ban đầu cô không nghĩ đến chuyện kết hôn, cho đến hôm sau được em họ gọi sang, thấy em họ và em rể mặc vest cưới chạy trên phố rất vui vẻ, cô bỗng nhiên muốn kết hôn.
Muốn trải nghiệm niềm vui đó.
Nên khi tối về hỏi Đăng Khoa có muốn cưới cô không, anh đang uống nước bị sặc, ho đến đỏ cả mặt.
"Đừng lo, em chỉ hỏi chơi thôi." Cô bình tĩnh đưa khăn giấy cho anh, rồi hỏi tiếp: "Khi nào chúng ta ngủ với nhau?"
Đăng Khoa lau môi, ánh mắt đen sâu nhìn cô, giọng bình thản không lộ cảm xúc: "Em coi tôi là gì? Chỉ là trò tiêu khiển?"
"Không phải." Lan Anh quyết định nói thật: "em đơn thuần là thèm thân thể anh."
Đăng Khoa: "…"
Đăng Khoa không biết có tức giận hay không, dù sao thì hai đêm liền anh không để ý đến Lan Anh.
Lan Anh sau khi trưởng thành, hầu như chưa từng bị đàn ông từ chối, Đăng Khoa chính là người đã kích thích ham muốn chinh phục của cô, nhưng dù cô có cố gợi tình thế nào, anh cũng không động lòng, trải qua vài lần như vậy, cô đã hiểu rõ, anh hoàn toàn không bị cô thu hút.
Ngày trở về đã được định, sau khi mua vé xong, Lan Anh định lấy máy ảnh đi dạo quanh, vừa mới thay giày thì nghe tiếng mở cửa ở cửa ra vào, cô tưởng Đăng Khoa về, ai ngờ mở cửa ra lại thấy người đàn ông từng gặp ở quán cà phê trước đó.