Cô đi qua đẩy đẩy hắn, tiếng ngáy tạm dừng vài giây, sau đó lại tiếp tục vang lên như cũ. Diệp Dao cũng đi tắm rửa, cuối cùng mới tắt đèn nằm xuống phía bên kia giường.
Lúc mới kết hôn với Trịnh Khiêm cô cũng không thích ứng được với tiếng ngáy của anh ta. Thậm chí có một đoạn thời gian thần kinh suy nhược, chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay đã không thể ngủ được.
Đến sau này có lẽ là thời gian trôi qua lâu rồi, cô mới bắt đầu có khả năng miễn dịch.
Chẳng qua là đêm nay Diệp Dao có cố gắng thế nào cũng không ngủ được. Cô vừa nhắm mắt lại là trong đầu đã hiện lên dáng vẻ của người đàn ông kia, từng ánh mắt mà hắn nhìn về phía cô.
Tưởng như ôn hoà nhưng lại giấu diếm sự chiếm hữu điên cuồng.
So với hai năm trước hắn trở nên văn nhã hơn nhiều, trên người luôn toát lên vẻ thân sĩ điềm đạm.
Nhưng mà Diệp Dao biết rõ, tất cả chỉ là biểu hiện giả dối. Đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Bên dưới bộ mặt bình tĩnh đó, chính là tính cách bá đạo nói một không hai. Một khi hắn đã nhắm trúng thứ gì đó, thì có chạy đằng trời cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay hắn.
Lăng qua lộn lại đến nửa đêm, bên tai tiếng ngáy không ngừng. Diệp Dao rốt cuộc nhận mệnh mà cầm lấy gối đầu, đi sang phòng kế bên để ngủ.
Bên kia, Chung Diệc Nhiên đúng lúc đi ra từ trong phòng tắm, trên người chỉ có một chiếc khăn tắm quấn quanh eo.
Mái tóc ướt còn chưa lau khô bắt đầu nhỏ giọt xuống cơ thể rắn chắc của hắn, trượt dài theo cơ bắp cứng rắn rồi chui vào bên trong tấm khăn màu trắng. Vóc dáng của người đàn ông vô cùng hoàn mỹ, chính là kiểu mà ai nhìn vào cũng phải chảy nước miếng vì quá hấp dẫn.
Chung Diệc Nhiên không quan tâm dáng vẻ của mình lúc này, hắn chậm rãi đi về phía giường, tuỳ ý cầm khăn lông lau tứ tung trên mái tóc ướt đẫm, bước chân ưu nhã như hoàng tử bước trên thảm đỏ.
Hắn ngồi xuống bên mép giường, cầm điện thoại lên nhìn, tiện thể rót một ly rượu vang đỏ đắt tiền rồi từ từ thưởng thức.
Khi nãy ở nhà Diệp Dao, hắn không hề uống một ngụm rượu nào, nói cho cùng loại rượu rẻ tiền không phải là gu của hắn.
Người đàn ông lắc lư ly rượu, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào màn hình điện thoại. Trên đó hiển thị có một tài liệu được gửi đến, ngay sau đó là tin nhắn của trợ lý hiện lên, "Chung tổng, tôi đã gửi tư liệu mà ngài muốn đến email của ngài."
Ánh mắt người đàn ông loé lên một tia sáng không rõ ý vị. Hắn mở máy tính ra, click mở những tệp tin bao gồm cả văn bản và hình ảnh bên trong.
Chung Diệc Nhiên nhấp một ngụm rượu, đôi mắt lướt một đường thu hết thông tin vào trong nháy mắt. Nửa ly rượu xuống bụng, trong cơ thể hắn như bốc lên một ngọn lửa nóng rực.
Người đàn ông nhếch môi cười, lông mày nhẹ nhàng nhướng lên mang ý nhạo báng khó nói thành lời.
Bởi vì trên màn hình đang phóng to một bức ảnh, trong đó là ảnh chụo gia đình trong hôn lễ của Trịnh Khiêm và Diệp Dao.
...
Ngày hôm sau là thứ bảy.
Trịnh Khiêm ngủ đến gần mười giờ mới dậy.
Cảm giác chênh lệc múi giờ đúng là ảnh hưởng đến giấc ngủ. Anh ta quay đầu nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy chăn mỏng đã được gấp gọn gàng đặt ở nơi đó.