⬅ Trước Tiếp ➡

là tối đen không rõ “Vợ của Văn Lê...” “Khụ khụ khụ.” Người đàn ông suýt bị nước bọt của mình làm sặc.
“Chuyện này...
Hiểu lầm, hiểu lầm...” Văn Quốc Đống lấy lại tinh thần, nhìn mặt nước yên bình không có một chút gợn sóng trước mặt “Chị dâu của em vẫn luôn không thích con bé...
Mấy năm nay không dẫn con bé ra ngoài...” “Chuyện này là vì sao thế?
Cháu dâu nhìn có vẻ không tệ lắm…” Văn Quốc Đống tháo kính mắt, xoa giữa hai mày “Từ cổ chí kim có mấy mẹ chồng nàng dâu có quan hệ tốt chung sống hòa bình?” Huống chi vào đêm giao thừa, Tô Bối chủ trì nghi thức tế tổ xong, thì chủ định cả đời này cô và Lâm Quyên không thể thân như người một nhà.
Hắn bảo Văn Lê mau chóng làm Tô Bối có con, một phương diện là vì Văn Lê, một phương diện khác cũng vì cô có thể bịt miệng Lâm Quyên.
Thế cho nên nhỡ ngày nào đó Lâm Quyên nói những lời không xuôi tai, nể mặt cháu nội sẽ không quá thù hận Tô Bối.
“Ha ha...
Như vậy à...” Người đàn ông như nhớ tới gì đó gật đầu, nói “Không phải là năm đó chị dâu cũng...
Haizz...
Anh nói xem sao phụ nữ cứ gây khó dễ cho phụ nữ như vậy.” Văn Quốc Đống nhìn mặt nước không nói tiếp, một lát sau dây câu hơi giật giật, trực tiếp kéo cần câu lên.
Một con cá mập quẫy đạp, cá ở đập chứa nước nuôi thả tự do, nuôi vừa mập vừa to.
Người đàn ông thấy cá to, trên mặt là nụ cười tươi như hoa “Anh cả, đây là điềm tốt đấy ” Văn Quốc Đống không nhanh không chậm lấy con cá to ra, nhìn chỗ mang cá thiếu ít vảy cá.
Tiện tay ném con cá mập này trở về đập chứa nước.
Người đàn ông thấy thế, sửng sốt một lúc lâu mới kịp phản ứng.
“Anh cả...
Anh có ý gì thế...” Văn Quốc Đống lại lắp mồi câu lên cần câu tiếp “Câu cá...
Tốn là thời gian, hưởng thụ là quá trình, kết quả là thứ không quan trọng nhất.” Người nọ nghe xong những lời này mới hiểu ra “Vẫn là anh cả cao minh ” “Văn gia hiện giờ như nước ở đây...
Em biết bên trong nuôi bao nhiêu con cá không?
Lại có bao nhiêu con cá béo mập như con vừa rồi?” Lâm thị nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.
Ông từ bộ đội chuyển nghề trở về, lên được vị trí ngày hôm nay, trong mắt người khác có lẽ đỏ hết lên rồi.
Chỉ có người trong nhà mới hiểu, ngoài mặt thì lên như diều gặp gió, nhưng ai biết sau lưng bị tính kế thảm thế nào?
Từ hệ thống công an đến hệ thống tư pháp, thâm ý ngầm có bên trong chỉ có ông biết.
Người đàn ông nghe hiểu ám chỉ trong lời nói của Văn Quốc Đống “Cây to đón gió, ở trong dòng nước xiết chọn tới chọn lui cũng không phải chuyện xấu…” Văn Quốc Đống vẫn nhìn mặt hồ, trên gương mặt không nhìn ra được vui buồn “Em một thân một mình nên rảnh rỗi, đương nhiên có thời gian tới câu cá.” “Ha ha...” Người đàn ông cười mấy tiếng, nhìn cần câu kiểu cũ của Văn Quốc Đống, cẩn thận đề nghị “Hay là em đổi cần câu cho anh?” “Không cần.” Văn Quốc Đống ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, trầm giọng nói “Câu cá...
Phải dựa vào bản lĩnh, mà không phải công cụ…” ...
Ánh mắt của Tô Bối vẫn luôn nhìn về phía Văn Quốc Đống, đương nhiên cô thấy rõ hành động ông, câu được cá lên rồi lại thả cá đi.
Thấy thế, Tô Bối thở dài trong lòng, dường như con đường mà cô chọn ngay


⬅ Trước Tiếp ➡