⬅ Trước Tiếp ➡

thăm dò giữa hai chân Tô Bối, không nằm ngoài dự đoán vừa sờ tới đã thấy ướt át.
“Tiểu dâm phụ, tự mình chơi à?” “Ừm...
Còn không phải tối qua anh trêu chọc người ta ướt, còn trở về, người ta chỉ có thể tự mình chơi...” Tô Bối nhắm mắt hai chân mở rộng ra, tuy sớm đã không có mong chờ đối với thứ kia của anh, nhưng trên mặt không biểu hiện ra ngoài.
“Tiểu dâm đãng ” Văn Lê vươn hai ngón tay vào cắm một lát, rút ra toàn tơ nước, tiểu huyệt vừa ướt vừa khít.
“Ừm...
Chồng...” Tô Bối cắn môi, ngón tay thon dài nắm lấy cánh tay của anh, móng tay hằn lên từng vệt đỏ trên người anh, miệng không ngừng thúc giục “Chồng ơi...
Mau tiến vào...
Tiểu huyệt đói bụng muốn ăn côn thịt của chồng...” “Tiểu dâm phụ, sao hôm nay dâm đãng như vậy?” “Đáng ghét...
Anh không thích người ta dâm đãng sao?” Tô Bối hờn dỗi một tiếng, đôi mắt nhắm nghiền vuốt ve cơ thể không cứng rắn của Văn Lê, trong đầu lại nghĩ tới người đàn ông khác.
“Thích, đương nhiên thích Nhưng mà anh chỉ thích vợ anh chỉ dâm đãng với mỗi mình anh...” Văn Lê không nghi ngờ cô, khom người cọ trên người Tô Bối, đỡ côn thịt cọ lên tiểu huyệt chảy nước, cái eo chậm rãi đẩy côn thịt vào trong.
Tô Bối nắm lấy tay Văn Lê, khẽ hừ một tiếng, nâng eo hùa theo nhịn đẩy của anh.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
“Văn Lê, ra đây...
Ba tìm con có việc.” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông truyền từ ngoài cửa vào, cắt ngang cảm xúc của hai người đang.
Cơ thể Văn Lê cứng đờ, côn thịt đang cắm nửa vời trong tiểu huyệt của Tô Bối “Ba con đang ngủ, không có việc gì gấp đợi con dậy hãy nói.” Tô Bối nghe thấy giọng Văn Quốc Đống ở bên ngoài, cơ thể không khỏi nóng hơn mấy phần, nâng chân quấn lấy eo Văn Lê, đưa nửa căn côn thịt còn lại của anh vào tiểu huyệt.
“Ừm Tiểu dâm phụ Ba còn ở bên ngoài mà dám dâm đãng như vậy?
Không sợ bị ba nghe thấy à?” Văn Lê dựa vào người Tô Bối, đẩy mạnh hông, đôi tay dùng sức véo núm vú phấn nộn trên bộ ngực.
“Ừm...
Chồng ơi, di chuyển đi...” Tô Bối đè thấp giọng rên rỉ, đôi mắt khép hờ hiện lên chút giảo hoạt.
Cô chính là muốn người ngoài cửa nghe thấy Văn Quốc Đống đứng ở cửa, hàng năm rèn luyện nên luyện được bản lĩnh tai thính mắt tinh, nghe thấy rõ động tĩnh ở bên trong phòng.
“Cho con 5 phút, tới phòng làm việc tìm ba ” Quay lại vấn đề chính trong phòng, anh bị rống một tiếng như vậy, côn thịtcòn ở trong tiểu huyệt không nhúc nhích mà lập tức mềm nhũn xuống.
Côn thịt mềm nhũn trượt khỏi tiểu huyệt ướt nóng.
Thấy thế Tô Bối dịu dàng khuyên nhủ “Ba có việc gấp, anh cứ đi trước đi...
Trở về lại nói...” Gương mặt Văn Lê ủ rũ, tràn ngập âm trầm xuống giường.
“Em cứ ngủ đi...
Lát nữa anh quay lại”.
“Đi đi.” Tô Bối kéo chăn che người, cô không ngờ tính cách của Văn Quốc Đống cường thế đến vậy.
Nghĩ tới giọng nói vừa rồi của ông, Tô Bối không nhịn được kẹp chặt hai chân, trong cơ thể dục hỏa không thể bình ổn càng lúc càng vượng.
“Ba, có chuyện gì thế?” Văn Lê cố nén không vui trong lòng trầm giọng hỏi.
Văn Quốc Đống ném mạnh chồng văn kiện trên tay về phía anh “Nhìn kỹ những thứ này xem?
Ai cho con lá gan chạm vào mấy thứ này?” Văn Lê liếc mắt nhìn văn kiện rơi đầy đất, chỉ trong nháy mắt


⬅ Trước Tiếp ➡