Chương 5
nếu không thì ông ấy sẽ đuổi theo tới dưới này để đánh anh mất.” Sau khi trở lại tòa nhà nơi bọn họ ở, Ôn Thần đi tìm hộp thuốc, lấy thuốc khử trùng ra, thô lỗ ấn lên vết thương trên lòng bàn tay, thân là một bác sĩ ngoại khoa, Cố Dĩ An không quen nhìn thấy anh xử lý vết thương như vậy, duỗi tay giành lại thuốc khử trùng.
Ôn Thần sửng sốt một chút, thấy cô cầm tăm bông nhúng vào thuốc khử trùng, nhịn không được khẽ mắng một tiếng “Đây là biết đau lòng cho chồng rồi sao?” “Nếu tay anh bị phế thì em còn phải chăm sóc anh.” Cả mặt Cố Dĩ An tràn đầy sự ghét bỏ, không có nửa điểm dịu dàng như khi ở trước mặt người khác, cô kéo tay anh, ấn bông gạc lên miệng vết thương, dùng giọng điệu cứng ngắc hỏi “Tại sao ba lại đánh anh?” Cô cúi cúi đầu khom người, dưới khăn choàng là một chiếc váy hai dây chữ V nông, Ôn Thần đang ngồi trên sofa, vừa ngẩng đầu đã ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên cơ thể của cô, còn có thể mơ hồ nhìn thấy khe ngực gợi cảm phía dưới xương quai xanh của cô.
Gợi cảm...
Ha ha, người phụ nữ này có bao giờ gợi cảm?
Cố Dĩ An cảm nhận được ánh mắt anh đang nhìn cái gì, giương mắt nhìn thẳng anh, ánh mắt vô cùng lạnh nhạt “Thích nhìn không?” Ôn Thần còn chưa kịp trả lời, cô đã cởi khăn choàng ném lên sofa, lộ ra cả cánh tay trắng nõn và xương quai xanh, thậm chí còn nới lỏng đai lưng một chút, chữ V nông lập tức biến thành chữ V sâụ Dáng người của cô rất hoàn hảo, trước sau nở nang, eo thon, ngực lớn, làn da trắng nõn không tì vết, dường như không cần dùng phấn nền để trang điểm.
Bây giờ bộ ngực trắng như sữa của cô mơ hồ lộ ra, vô cùng quyến rũ.
Biết “sức hấp dẫn” của cô chỉ là ảo giác, Ôn Thần đứng lên, vươn cánh tay không bị băng bó ra nâng cằm cô, anh cúi đầu nhìn cô, dùng ánh mắt giễu cợt nói “Tiếp tục đi.” Cả đêm anh không ngủ, còn chưa kịp thay quần áo, còn ngửi được mùi rượu và mùi thuốc lá nồng nặc trên người.
Cố Dĩ An ngẩng đầu nhìn thẳng anh, không hề trốn tránh ánh mắt của anh, duỗi tay cởi bỏ hai dây áo đến cẳng tay, lập tức lộ viền ren của áo ngực màu đen.
Khóe miệng Ôn Thần cong lên, rất có hứng thú nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp bình tĩnh của cô “Tiếp tục.” Cố Dĩ An không làm anh thất vọng, cởi khuy áo ngực ở phía saụ Bộ ngực trắng nõn săn chắc, áo ngực còn chưa tuột ra hẳn, quầng vú hồng hào đã mơ hồ lộ ra, đầu vú như ẩn như hiện, trông vô cùng quyến rũ.
Ôn Thần chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, giống như đang có ngọn lửa thiêu đốt ở chỗ hầu kết, ngón tay đang nâng cằm cô không khỏi dùng thêm sức, giọng nói có sức khàn khàn “Em thật sự xem anh như Liễu Hạ Huệ 1 ?” Lời tác giả Ôn Thần không có phụ nữ ở bên ngoài, anh ấy là một người đàn ông cực kỳ tốt.
Chú thích 1 Liễu Hạ Huệ Ý chỉ một nguời đàn ông tốt, chính nhân quân tử, không làm điều xằng bậy.
Ôn Thần đi rồi.
Trước khi đi còn nhặt lấy áo choàng trên ghế sô pha khoác cho Cố Dĩ An “Đúng là anh thèm thân thể của em, nhưng vẫn chưa thèm thuồng đến mức mất đi lý trí, nếu hôm nay anh trèo lên em, vậy nỗ lực hai năm nay của anh chẳng phải lãng phí rồi sao?
Hả?”