⬅ Trước Tiếp ➡

Thanh không gai góc.
Vu Đan cười nói “Chủ yếu vì anh ấy đẹp trai, đến ông nhà tôi còn đâm chọc kiểu vậy nè ‘bông hồng nhỏ’ gì chứ?
Anh thấy ‘đám tro tàn’ thì đúng hơn đấy.” Chu Cẩn không nhịn được cười tít mắt.
Tuy Vu Đan đang nói xỏ xiên ông chồng nhà mình, nhưng sâu trong ánh mắt cô ấy lại đong đầy tình yêu, vết chân chim ở đuôi mắt như chứa ý cười.
Lúc này, Tiểu Dương luôn ngồi trong phòng giám sát camera chợt chạy vào, nói với Chu Cẩn và Vu Đan “Chị, mau tới xem nè, cuối cùng cũng tìm, tìm được rồi ” Máy tính trong phòng giám sát toả ra ánh sáng nhạt, một màu xanh lam lấp lánh.
Trên màn hình, một cô gái đi giày cao gót, lảo đảo bước ra khỏi một khách sạn.
Vóc dáng cô ấy cao gầy, khó khăn lắm váy ngắn mới che kín được phần mông đẫy đà của cô ấy, để lộ đôi chân dài trắng nõn.
Từ quần áo đến gương mặt khá đặc trưng, cô gái này chính xác là nạn nhân trong vụ án.
Khác hẳn với thi thể lạnh lẽo, lúc này cô ấy trông vô cùng hoạt bát xinh đẹp, ngay cả tư thế đi đứng cũng rất thu hút quyến rũ.
Cô ấy đợi hẹn trước cửa khách sạn chừng mười phút, rồi ngồi lên một chiếc xe taxi và chạy xa khỏi phạm vi của camera giám sát.
Thời gian hiển thị là hai mươi hai giờ ngày hai mươi ba tháng bảy.
Dựa theo báo cáo khám nghiệm thi thể, người chết bị sát hại vào rạng sáng ngày hai mươi bốn.
Nói cách khác, do nguyên nhân nào đó, vào đêm khuya cô gái này rời khỏi khách sạn, đón xe đến bờ sông gần đấy rồi bị bắn chết, sau cùng thi thể bị ném xuống sông.
Một tuần trước, cũng chính là vào ngày hai mươi bảy tháng bảy, thi thể bị nước sông cuốn xuống hạ lưu sông.
Lúc ấy, một nhóm đang say sưa câu cá ở bờ sông vô tình phát hiện thi thể nên lập tức báo cảnh sát.
Vì trên người người chết không mang theo bất cứ giấy tờ tuỳ thân nào, và không có báo án gì về người mất tích trong khu trực thuộc.
Xác nhận thân phận là bước khó khăn đầu tiên.
“Em đã liên lạc với tài xế xe taxi đó dựa vào bảng số xe.” Tiểu Dương nói “Theo như trí nhớ của ông ta, đêm đó ông ta chở nạn nhân từ khách sạn Thượng Duyệt đến bờ sông thì lái xe rời đi, trước sau không nhìn thấy nhân vật khả nghi nào cả.” “Vất vả rồi, buổi chiều bảo ông ta tới lấy khẩu cung tiếp, hỏi cặn kẽ về tình hình đêm đó.” Chu Cẩn vỗ lên vai cậu ta “Gửi chị địa chỉ của khách sạn Thượng Duyệt đi.” Tiểu Dương “Được.” Chu Cẩn gọi một đồng nghiệp khác, đang định cầm chìa khoá xe chạy đến khách sạn Thượng Duyệt điều tra tình hình.
Lúc này cửa phòng họp mở ra, nhân viên vừa trò chuyện với nhau vừa lục tục ra khỏi phòng họp.
Giang Hàn Thanh và Đàm Sử Minh đi sau cùng.
Hai người vừa nói vừa cười.
“...
Cháu khá hiểu rõ phương diện này, vậy sẽ giảm bớt không ít phiền phức cho chúng tôi.” Đàm Sử Minh nhướng đôi mày rậm, vẻ mặt khá phong phú.
Giang Hàn Thanh chỉ mỉm cười, hơi khom người, vừa khiêm tốn vừa nghiêm túc nghe Đàm Sử Minh nói.
Nghe giọng của Chu Cẩn, Giang Hàn Thanh mới ngẩng đầu nhìn qua, thấy Chu Cẩn đang đứng ở cửa với một người đàn ông khác.
Người đàn ông đó tiện tay vặn mở một chai nước suối đưa cho Chu Cẩn, rồi lấy hai cây dù tiện lợi từ trên kệ cửa.
Anh ta nói “Lái xe


⬅ Trước Tiếp ➡