Chương 9
Đợi bóng dáng của thằng nhóc khuất hẳn, tôi mở cửa xe rồi canh khi không có ai mới dám vẫy vẫy bóng dáng thập thò của chị đang nấp sau cửa. Vù một cái, chị chạy như bay chui vào trong xe rồi xập cửa lại trong ánh mắt tiếc nuối vì chưa được ngắm cặp mông đầy đặn rung lên theo từng bước chân. Suốt cả quãng đường đi đến nhà chị, cái gương chiếu hậu của con Lexus không phải để tôi dùng nhìn đường mà là để vụng trộm ngắm nhìn cái quần lót ren nhỏ đang lấp ló phía saụ Chị chẳng hề để ý đến mà chỉ gác hai chân lên ngồi nghịch điện thoại mặc cho cái ánh mắt hư hỏng của tôi được thỏa mãn.
Cũng may hôm nay cái chung cư chỗ chị ở cũng ít người đi lại, đỗ xe sát vào cái thang máy để cho chi thuận lợi chui nhanh vào đó. Thang máy dừng ở tầng 8 mà không hề phải dừng lại lần nào. Cuối cùng thì chiến dịch đưa gái về nhà không bị ai nhìn thấy của tôi cũng hoàn thành xuất sắc ngoài mong dợi. Có thằng nào nhìn thấy chị trong cái bộ dạng sexy hết nấc thế này chắc tôi móc mắt nó ra quá.
Căn hộ của chị ở cũng thuộc dạng trung bình khá thôi, ở một mình thì vừa đủ chứ không đến nỗi chật. Ngồi ngoài phòng khách đợi chị thay đồ rồi trang điểm mà thiếu điều muốn ngủ gật, hết hút thuốc, xem phim rồi chơi game chán chê trên điện thoại hơn tiếng đồng hồ mà vẫn chưa thấy chị ra. Bạn nào đã từng rơi vào tình cảnh thế này chắc cũng hiểu cảm giác của tôi. Nhìn đồng hồ thấy đã hơn 6h tối, tôi đánh liều gõ cửa phòng chị.
Xong chưa Quỳnh. Lâu quá rồi đấy.
Đợi chút xíu nữa. Chị đang thay quần áo.
Ban đầu cũng không có tính mở cửa đâu, nhưng chả hiểu sao lúc đó ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại cầm lấy tay nắm cửa xoay nhẹ. Chị không có khóa cửa phòng nha, chắc cũng chả bao giờ nghĩ tôi đi vào. Đập vào mắt tôi là thân hình nóng bỏng của chị đang chống tay vào hông đắn đo nhìn đống váy áo cao ngất. Bộ đồ lót ren màu đen mỏng tang ôm sát vào da thịt tôn lên những đường cong khiến máu mũi của tôi như muốn phun ra ngoài. Lạy chúa lòng lành, con vẫn còn lứa tuổi học trò.
============================================================
Coi cái mặt nhìn trộm ghê chưa kìa. Lau nước miếng đi.
Quỳnh cười trêu chọc khi thấy cái bộ dạng sững sờ của tôi. Theo phản xạ, tôi vội vàng đưa cái tay áo sơ mi lên môi nhưng rồi chợt nhận ra chả có gì cả.
Ơ em xin lỗi. Tự nhiên cái cửa nó mở.
Đôi môi đẹp của chị nguýt dài ra vẻ không tin nhưng cũng không nói gì nữa. Quỳnh ngoắc ngoắc ngón tay ra hiệu cho tôi lại gần. Vẫn chống tay lên hông, chị nhìn tôi nói.
Cũng đc. Lỡ vào rồi thì chọn giúp chị một bộ
Fashionista như chị mà cũng có lúc không biết phải mặc gì à.