Chương 2
Lúc này người kia mới chịu dừng lại, tuy rằng thân thể cô vẫn bị ôm chặt lấy nhưng bàn tya che mũi cô đã mở ra một chút khe hở, cô vội hít vào từng ngụm từng ngụm không khí, trong óc hỗn độn cũng dần dần rõ ràng hơn.
Cô không biết mình đã bị kéo tới nơi nào, thanh âm tựa hồ đều ở một nơi xa xôi nào đó, cho dù bây giờ cô có kêu lớn cũng không ai có thể nghe được.
Thân thể dính sát vào nhau, cô cảm giác như tim mình đang đập bùm bùm, hô hấp nóng cháy đi qua cổ cô, hiện tại cũng chỉ có thể hi vọng tên này là kẻ cướp, chỉ vì giật tiền thôi.
Rốt cục tên cướp ấn mạnh cô lên tường, bức tường lạnh như băng khiến cô không khỏi rùng mình một cái, ánh mắt dần thích ứng với bóng tối, lần theo bàn tay đang che miệng mình, cô thấy rõ bộ dạng của tên cướp này.
Kiểu dáng quần áo thể thao quen thuộc, màu trắng Berets, tựa hồ như mắt mèo sáng lên trong đêm tối...
" Long... Long Mã sao?" Lục Xuyên Hổ Phách mở to hai mắt nhìn, tên cướp này chính là tân sinh viên năm nhất trường cao đẳng, với cô cũng coi như là đàn em trong trường, là tân binh đội tuyển teniss trong mấy năm gần đây, thậm chí còn là quán quân trong một vài trận đấu thể thao quốc tế, Việt Tiền Long Mã.
"Là tôi, Lục Xuyên tiền bối." giọng nói thiếu niên thời kỳ đổi giọng có chút khàn khàn, hắn hơi nới lỏng bàn tay đang che miệng cô.
12
" Long Mã, cậu đang muốn làm cái gì vậy? Nếu là đùa thì không phải là hơi quá đáng rồi sao?" Hổ Phách mở tay của Việt Tiền Long Mã ra "Lần sau xin đừng đùa như vậy, tôi còn phải về nhà, tránh ra đi." Cho dù tính cách của Hổ Phách rất tốt thì bị dọa như vậy, cho dù là đàn em quen biết, cô cũng không thể không tức giận.
Cô đẩy Việt Tiền Long Mã ra phía trước, quay đầu bước đi, nhưng chưa đi được mấy bước liền bị hắn kéo tay lại, lần nữa bị kéo đến bên tường.
"Đến lúc này rồi mà chị vẫn cho rằng đây là trò đùa quá trớn sao?" Việt Tiền Long Mã dựa vào sát bên tai cô, Hổ Phách liền xoay đầu muốn tránh khỏi hắn.
Dường như Việt Tiền Long Mã bị hàng động này của cô chọc giận, cương quyết dán sát mặt Hổ Phách "Đây không phải là đùa đâu, tiền bối à."
Việt Tiền Long Mã vươn lưỡi, liếm liếm gò má trắng nõn của cô, cảm thấy thật đáng tiếc vì nếu là ban ngày thì hắn có thể nhìn đến gò má này bởi vì hắn mà nhiễm lên màu sắc tươi đẹp như thế nào rồi.
4
"Tôi thật sự...muốn tiền bối. Mỗi ngày tôi đều suy nghĩ tới, cả trong mơ cũng đều liên tưởng đến, lần lượt giữ lấy tiền bối. Nghĩ đến phát đau rồi."
Hạ thân hắn đặt vào giữa hai chân Hổ Phách nhẹ nhàng cọ xát, ma sát đến khu tam giác của cô như nóng cháy lên rồi.
" Đừng... Đừng đùa Long Mã. Cậu không biết bản thân mình đang làm cái gì sao? Đây là phạm tội. Hơn nữa cậu cũng biết, tôi là bạn gái của của Long Nhã mà." Không sai, Lục Xuyên Hổ Phách đang là bạn gái của Việt Tiền Long Nhã.
4
" Tên hỗn đản đó đã đi Nhật Bản bốn tháng rồi, tiền bối à, tiền bối cảm thấy anh ta còn có thể trở về sao. So với tiền bối thì tôi hiểu anh ta hơn, dù sao...nói gì thì tôi cũng là em trai của anh ta mà."
Theo tiếng nói nho nhỏ, Việt Tiền Long Mã càng ngày càng liếm láp đi xuống, áo thể thao Berets rơi xuống đất, khuôn mặt thiếu niên đã nhanh chóng vùi sâu vào ngực Hổ Phách.
" Đừng như vậy...Long Mã..."