Cô ấy chỉ có phản ứng với từ ‘tiểu tam’!
Bạch Tưởng bóp cái trán, “Cô muốn làm gì?”
Cô gái không khóc cũng không nói lời nào như cũ.
Bạch Tưởng thở dài, “Cô vẫn muốn đến Cực Lạc Viên?”
Cô gái trầm mặc một chút, đang lúc Bạch Tưởng cho rằng đối phương sẽ không trả lời, cô ấy gật gật đầu.
Bạch Tưởng kinh ngạc dò hỏi: “Sao cô không bắt taxi?”
“Tôi không có tiền.” Vì cô ấy chưa từng ra khỏi cửa, nên căn bản không dùng đến tiền, nào biết cần mang theo?
Bạch Tưởng nhìn cô ấy.
Tuy thân mình cô gái rất đơn bạc, nhưng quanh người lại lộ ra sự kiên quyết.
Sự kiên quyết này làm Bạch Tưởng không chút do dự tin tưởng, nếu co không giúp cô ấy, cô ấy vẫn sẽ đi tiếp.
Nhận mệnh thở dài, Bạch Tưởng nắm tay cô gái, “Tôi dẫn cô đi.”
Bạch Tưởng không hề phát hiện, cô gái bị cô nắm tay bỗng như bị điện giật run lên một chút, cô ấy cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm chặt, do dự hồi lâu nhưng vẫn không nói gì.
Bắt taxi, hai người đi thẳng đến Cực Lạc Viên.
Bởi vì không phải ngày nghỉ, cũng không phải ngày thích hợp để viếng mộ, cho nên trong Cực Lạc Viên chỉ có hai người các cô.
Cô gái cúi đầu không nhìn đường, nhưng lại đi rất nhanh không hề ngừng nghỉ, cũng không chút do dự nào, đủ thấy cô ấy rất quen thuộc với đường tới nơi đây.
Bạch Tưởng đi theo cô ấy.
Cuối cùng, cô gái dừng ở trước một bia mộ.
Bạch Tưởng lặng lẽ nhìn qua, lại thấy bia mộ kia không giống với mấy cái khác, chỉ có một cái tên, không có ảnh chụp: Chung Mạch.
……………
Oan gia ngõ hẹp, lại gặp nhau (5)
Ngày tháng trên bia ghi ngày hôm nay của mười hai năm về trước, xem ra hôm nay là ngày giỗ của của người này.
Nhưng—— đây là ai?
Bạch Tưởng thấy vẻ mặt cô gái không có cảm xúc gì khiến cô càng thêm nghi hoặc.
Nếu đây là người thân của cô ấy, ít nhất cô ấy sẽ có chút hoài niệm nhỉ?
Nhưng nếu đây là người xa lạ, cô ấy cũng không cần phí công sức để đến đây.
Bạch Tưởng nghĩ không ra nên không nghĩ nữa, dù sao cô gái này có lúc nào mà không kì lạ.
Bạch Tưởng ngồi ở một chỗ cách đó không xa để chờ đợi cô gái.
Nhưng cô gái cứ lẳng lặng đứng ở trước ngôi mộ như vậy, không nói gì, cũng không làm gì.
Ước chừng một giờ trôi qua.
Vào lúc Bạch Tưởng hoài nghi cô gái này đã hóa đá, rốt cuộc thì cô ấy cũng xoay người lại.
Cô ấy đi đến trước mặt Bạch Tưởng, nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ: “Đi thôi.”
Rời khỏi khỏi nghĩa trang xong Bạch Tưởng mới mở miệng: “Tôi không có nhiều tiền lắm, chúng ta đi xe buýt về nhà nhé?!”
Nghĩa trang bình thường đều ở vùng ngoại ô, tới nơi này bắt xe ước chừng mất hai tram tệ.
Nói xong câu đó, Bạch Tưởng nhịn không được cười tự giễu.
Ai có thể ngờ rằng cô chủ nhà họ Bạch lại nghèo túng đến mức ngay cả hai trăm tệ đi xe cũng phải tính toán chi li?
Cô gái liếc nhìn cô, không những không cười nhạo mà còn trầm tư rồi đáp: “Tôi sẽ tiền trả lại cho chị.”
“Được.”
Bạch Tưởng không khách khí, bởi vì cô phát hiện cô gái nói chuyện rất thẳng thắn.
Hai người đi tới chỗ bắt xe.
Cô gái trầm mặc không nói chuyện, còn ánh mắt thì không có tiêu điểm.
Xe buýt tới rồi, hai người lên xe.
Bạch Tưởng vốn là người đẹp hiếm gặp, lại thêm cô gái đẹp đến kinh người này, cho nên các cô vừa lên xe liền trở thành tiêu điểm ngay lập tức.
Ban đầu trên xe cũng không nhiều người, nhưng cô gái vẫn cúi đầu, ngón tay run lên nhè nhẹ. Người trên xe càng lúc càng nhiều, trước mắt cô gái cũng càng lúc càng đông người, cô gái có vẻ rất khẩn trương.