⬅ Trước Tiếp ➡
Đi nãy đến giờ Thẩm Anh Vi mới nhớ ra hỏi chuyện này. Theo lí thì bọn họ chỉ sắp lấy nhau chứ chưa hẳn là vợ chồng, đáng lẽ phải là ba mẹ Thẩm đến đón cô chứ?
"Chúng ta về nhà."
Hoắc Thiếu Dực cọ mũi lên mũi cô "Nhà của hai chúng ta."
"Nhà chúng ta ở đâu?"
"Đi một đoạn nữa là đến nơi rồi, nhất định em sẽ thích."
Anh kéo cô nằm trong lòng mình, vỗ về cô một chút "Em nằm một chút đi cho đỡ mệt, đến nơi anh sẽ gọi em."
Hôn lên mí mắt cô, dỗ dành cô gái của mình là chuyện anh mơ ước từ lâụ Cuối cùng anh cũng có được ngày này, có cô nằm trong bàn tay.
Anh nguyện dâng cả trái tim mình cho cô, chỉ cần cô muốn, anh sẽ làm tất cả.
Chẳng mấy chốc xe đã đến nơi, tài xế dừng xe trước một căn biệt thự vô cùng to lớn.
Khác với nhà họ Thẩm biệt thự nằm hẳn trong lòng thành phố thì ngôi biệt thự này được xây cất riêng một cách công phu và tỉ mỉ. Căn biệt thự nằm đó, hiện lên sự xa hoa và giàu có của chủ nhân mình.
Người giữ cổng thấy thiếu gia đã về tới, lập tức mở chiếc cổng lớn ra để cho xe vào.
Từ cổng cũng phải đi thêm một đoạn nữa mới vào được biệt thự, xung quanh không bao giờ thiếu bóng dáng của vệ sĩ.
Người ngoài nhìn vào cũng chỉ có thể líu lưỡi trước tiền tài và quyền lực của Hoắc gia.
Trước cửa vào, quản gia cùng người làm xếp một hàng nghênh đón thiếu gia và thiếu phu nhân trở về. Quản gia là một người đàn ông trung niên khoảng hơn năm mươi tuổi.
Ông có khuôn mặt hiền lành và phúc hậu, lúc nào cũng nở nụ cười, đằng sau ông là hơn mười người làm mặc bộ đồ giống như hầu gái. Cũng phải thôi, ngôi biệt thự lớn như thế này, làm sao có thể không có người giúp việc được. Đằng sau còn có thêm đầu bếp và người làm vườn, Trương quản gia thấy anh đã về đến, vô cùng vui vẻ đi lên mở cửa xe cho hai người.
"Hoan nghênh thiếu gia và thiếu phu nhân trở về."
Hoắc Thiếu Dực vô cùng nhẹ nhàng đánh thức bà xã của mình "Bà xã, về nhà rồi." Thẩm Anh Vi nghe anh gọi, mở to đôi mắt còn ngái ngủ, cô đưa tay lên dụi mắt, gật gật đầu tỏ vẻ mình đã biết.
Theo Hoắc Thiếu Dực xuống xe, cô nhìn thấy rất nhiều người đang cúi đầu chào mình.
"Hoan nghênh Thiếu gia cùng thiếu phu nhân về nhà."
Sở dĩ gọi Hoắc Thiếu Dực là thiếu gia vì Trương quản gia vốn từng là quản gia của nhà chính, sau mới theo anh về đây. Gọi cha của Hoắc Thiếu Dực là lão gia thì đương nhiên sẽ gọi anh là thiếu gia.
Đến lúc hai mươi tuổi Hoắc Thiếu Dực đã không ở trong nhà chính của Hoắc gia nữa mà chuyển đến đây.
Thứ nhất là thuận tiện cho việc đến công ti, anh đang là Tổng giám đốc điều hành công ti Hoắc thị, còn nhà chính lại ở vùng ngoại ô thành phố A khiến việc đi lại của anh có phần không tiện.
Hoắc Thiếu Dực chỉ gật đầu một cái, ôm lấy Thẩm Anh Vi như lúc đầụ
Lúc này Thẩm Anh Vi giãy ra muốn anh thả mình xuống anh cũng không chịụ
"Anh bỏ em xuống, em tự đi được."
"Ngoan nào, anh ôm em lên phòng."
Thẩm Anh Vi không đấu lại với anh, sau một hồi vặn vẹo trong lồng ngực rắn chắc hữu lực đó.
Cô mệt đến mức thở phì phò, không thèm chấp anh, anh muốn làm gì thì làm.

⬅ Trước Tiếp ➡