⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi bữa tiệc kết thúc, chuyện của Công chúa Vân Châu và Lý Thắng Gia hôm nay đã trở thành câu chuyện trà dư tửu hậu, được người ta bàn tán chê cười, còn tam sao thất bản thành nhiều phiên bản khác nhaụ
Khi tin này bị lan truyền tới Giang Nam, cha Chúc ném đi bộ đồ sứ mà ông thích nhất, giận dữ không thôi, “Đồ vô ơn Đúng là đồ vô ơn ”
Chúc Bạch Thược nhìn khẽ nức nở ở cạnh mà hai mắt rưng rưng, cực kỳ giống một cô gái tan nát cõi lòng vì tổn thương trong tình yêụ
“Ôi, con gái cưng đừng khóc, đừng khóc, lòng cha sắp tan nát vì nước mắt của con rồi.”
Thấy Chúc Bạch Thược vừa khóc vừa thút thít, cha Chúc đau lòng không chịu được, âm thầm mắng kẻ đầu têu gây chuyện không còn manh giáp. Nếu bây giờ Lý Thắng Gia xuất hiện trước mặt ông, chắc chắn ông sẽ đánh Lý Thắng Gia chết ngay tại chỗ.
Hỉ Nhi đứng cạnh an ủi, vỗ về sau lưng cho Chúc Bạch Thược dễ thở, cũng nghiến răng ken két.
Hừ Tên ẻo lả bám váy phụ nữ lại còn trèo cao kia chỉ biết ức hiếp tiểu thư nhà ta
Hết cách rồi, câu nói “bên ngoài dát vàng bên trong thối nát, nhìn bề ngoài như ngọc lưu ly nhưng không ngờ lòng như lùm cỏ” bắt đầu lan truyền khắp nơi, sắp trở thành biệt danh của Chúc Bạch Thược, đúng là hiếp người quá đáng.
Chúc Bạch Thược vừa khóc vừa âm thầm hỏi hệ thống, “Nhưng mà ta phải nói nhé, tuy là kẻ này chẳng ra gì thì miệng ngọt đấy, có thể ghi chép những lời hắn ta khen mỹ mạo của ta được không? Ta muốn cất để sau này thỉnh thoảng lấy ra xem.”
Hệ thống …Đã ghi lại.
Cha Chúc thấy nàng chỉ cúi đầu khóc, ông sốt ruột đi qua đi lại, dậm chân tức giận, “Hay là để cha tới kinh thành? Chắc là Công chúa kia cũng chẳng có ý đồ tốt lành gì ”
“Cha làm vậy sao được? Đó là mệnh lệnh của Công chúa, chúng ta cãi lời là kháng chỉ, cả nhà sẽ bị chém mất.”
Chúc Bạch Thược khẽ ngẩng đầu lên, nước mắt lăn dài, nàng như đóa hoa tươi với sương sớm đong đầy.
Đôi mắt Chúc Bạch Thược khẽ mở to, nốt ruồi lệ ở khóe mắt như ẩn như hiện, trên dung nhan vô ngần như được phủ một tầng ánh sáng dịu nhẹ. Bấy giờ, gương mặt tái nhợt không chút máu vừa yếu ớt lại vừa đẹp đẽ cùng cực.
Không tới kinh thành thì làm sao hoàn thành nhiệm vụ được? Phải đi chứ
“Haiz ”
Cha Chúc thở dài thườn thượt, nhìn con gái mà đau lòng quá đỗi, ông rất hối hận lúc ban đầu, khi mình phát hiện ra manh mối, lại không dứt khoát cắt đối mối nghiệt duyên để xảy ra cơ sự ngày hôm nay.

Hoàng cung.
Thái hậu đang tụng kinh Phật trước bàn thờ, sau một lát, Thái hậu mới dừng lại. Cung nữ ở cạnh đỡ bà ta dậy.
“Hoàng đế vẫn chưa tới hậu cung sao?”
Vẻ mặt của Thái hậu có phần nặng nề, hỏi cung nữ nọ.
“Vâng.”
Thái hậu thở dài, năm đó do bà ta không chăm sóc Hoàng tử đàng hoàng nên Cao Dương mới bị mấy cung nữ ép đi giải quyết vấn đề kia cho bọn họ, tuy là được người khác ngăn cản đúng lúc, các cung nữ cũng bị xử tử nhưng trong lòng Cao Dương cũng đã có bóng ma tâm lý.
“Mặc dù từ năm hắn mười sáu tuổi, lên ngôi đến nay đã qua tám năm nhưng hắn không thèm đụng vào một cọng tóc của các phi tần trong hậu cung lần nào…”

⬅ Trước Tiếp ➡