Không chỉ có ban ngày muốn Hạnh Tử thỏa mãn, ba ba còn tùy lúc bừng bừng phấn chấn tính dục, đến buổi tối càng muốn nàng hàm chứa chim lớn của hắn đi vào giấc ngủ.
Côn ŧᏂịŧ kia giống như côn sắt hiện thực cắm nàng cả người mềm mại, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt bắn vào người nàng ấm áp dễ chịu, nàng mệt đến sức cùng lực kiệt ngủ thϊếp đi. Buổi sáng ngày thứ hai, nàng sẽ bị ba ba xoa nắn mông nhỏ trắng nõn, ấn vòng eo mềm mại của nàng, một bên lại một bên ở trên người nàng phát tiết tinh lực “chào cờ”, đem mông nhỏ của nàng chụp bạch bạch bạch vang lên, bụng nhỏ rót tϊиɧ ɖϊ©h͙ rốt cuộc rót vào không được mới thôi.
Cứ như vậy mấy tháng sau, Hạnh Tử mang thai.
Hạnh Tử cảm giác như trời sụp cũng có chút bất đồng, Hùng Phu vui vẻ không thôi.
Chính là suy xét đến nếu vẫn luôn ở trong thôn, Hạnh Tử bụng lớn, khả năng sẽ bị những người khác phát hiện, Hùng Phu nhanh chóng quyết định, mang theo Hạnh Tử đi trấn trên.
Nơi đó có mới mở một ít nhà xưởng, thực thiếu công nhân, Hùng Phu thực mau liền tìm được rồi việc.
Mà Hạnh Tử ©υиɠ ở lại căn nhà nhỏ bọn họ mới thuê dưỡng thai, không ai biết bọn họ là cha con, cho nên Hùng Phu càng thêm không kiêng nể gì.
Thời kỳ đầu mang thai hắn không dám lỗ mãng, chỉ có hôn hôn sờ sờ Hạnh Tử, nhiều nhất làm dùng rãnh vυ" của Hạnh Tử kẹp côn ŧᏂịŧ hắn giải quyết du͙© vọиɠ, nhưng mà ba tháng qua đi, thai nhi ổn định, Hùng Phu lập tức lại hiện nguyên hình
Hắn đem Hạnh Tử lại lần nữa đè ở trên giường, kéo hai chân nàng ra, đem côn ŧᏂịŧ cắm vào bên trong tiểu bức hắn nhớ mong bấy lâu, Hạnh Tử tuy rằng không tình nguyện, chính là không chịu nổi đã bị ba ba thao thục tiểu huyệt, côn ŧᏂịŧ hăn chỉ cần đi vào, liền sẽ tự phát mấp máy mυ"ŧ vào lấy lòng hắn.
Nàng chỉ có thể kiều thanh khóc thút thít, dùng tay che lại bụng nhỏ hơi hơi phồng lên của mình, nhìn ba ba du͙© vọиɠ tràn đầy khuôn mặt, tùy ý để bản thân bị hắn cắm không được lay động, hạ thể lại bị côn ŧᏂịŧ quen thuộc kia đâm vào, có lẽ bởi vì có thai, nàng trở nên càng thêm mẫn cảm, côn ŧᏂịŧ ba ba mỗi khi ra vào một lần đều mang cho nàng kɧoáı ©ảʍ bị điện giật.
Nàng tầm mắt dừng ở chỗ giao hợp của hai người, hai chân chân nàng đang để lên trên đùi ba ba, côn ŧᏂịŧ ngăm đen của hắn đang ở trong lỗ bướm phấn nộn của nàng bừa bãi ra vào, âm mao rậm rạp phía trên côn ŧᏂịŧ tất cả đều bị dâʍ ŧᏂủy̠ của nàng phủ lên, Hạnh Tử tiểu huyệt một tay, khó nhịn kêu; "Cha... Nhẹ một chút..."
Nhưng mà nàng càng nũng nịu kêu như vậy, càng khiến Hùng Phu điên cuồng, hắn lại gia tăng lực độ va chạm Hạnh Tử, đem hai chân nàng véo xuống: “Sao có thể... Lão tử muốn thao chết con... Thao chết con đồ tiểu yêu tinh cả ngày chỉ biết hút tϊиɧ ɖϊ©h͙ cha....”
Hạnh Tử tiểu huyệt bị đâm đến tê dại, chính là một loại kɧoáı ©ảʍ khó có thể miêu tả, nàng cảm thấy chính mình thực đáng xấu hổ, tiểu huyệt lại vẫn như cũ gắt gao bao vây lấy côn ŧᏂịŧ cha, tựa như không tha cho hắn rời đi lại không ngừng mυ"ŧ vào.
Mà Hạnh Tử bộ dáng lúc này bất kham thừa nhận lại sa vào trong đó, Hùng Phu yêu thích không thôi, vì thế hắn một bên hút vυ" Hạnh Tử, một bên bắn vào trong tiểu huyệt con gái.
“Con gái ngoan... Vυ" sao còn không ra sữa... Cha muốn uống sữa của con...” Cứ như vậy, Hùng Phu một bên ngậm vυ" Hạnh Tử, một bên dùng côn ŧᏂịŧ ở trong tiểu huyệt Hạnh Tử ngoáy vòng quanh vòng hoạt động, đem côn ŧᏂịŧ mình cọ đến căng cứng, có kìm nén tϊиɧ ɖϊ©h͙ lại bắt đầu một vòng luật động mới.
Cũng không biết có phải hay không bị Hùng Phu ngày đêm rót tinh, thời điểm Hạnh Tử hoài thai bảy tháng, hai vυ" của nàng thật sự bị Hùng Phu hút ra sữa, Hùng Phu mừng rỡ như điên, mỗi ngày đều phải đem cái bụng cuồn cuộn của Hạnh Tử ôm vào trong ngực, một bên hút sữa nàng, một bên đem côn ŧᏂịŧ cắm vào tiểu bức nàng ra sức đĩnh động.
Cứ như vậy vẫn luôn thao tới khi Hạnh Tử lâm bồn, hài tử có thể nói là chính là bị Hùng Phu thao ra.
Hạnh Tử sinh đẻ thập phần thuận lợi, hơn nữa lại là con trai.
Tuy rằng có được con trai Hùng Phu vô cùng vui vẻ, nhưng lại khổ Hạnh Tử.
Chờ thân mình nàng khôi phục, nàng không chỉ có ban ngày phải chắm sóc con, buổi tối còn phải thỏa mãn tính dục của Hùng Phu, mệt đến chịu không nổi.