⬅ Trước Tiếp ➡
" Giọng điệu của Lê Thư Hòa bình thản, nhưng ánh mắt cô kiên định vô cùng, thái độ không chịu buông tha giống như khi cô theo đuổi Tống Kỳ Niên suốt năm năm trời.
Cho nên, ngay lúc này, khi đối diện với ánh mắt của Lê Thư Hòa, nghe cô nói ra hai chữ "ly hôn", Tống Kỳ Niên hiểu cô nghiêm túc thật rồi.
Nhưng anh chỉ bình thản đáp lại một câu "Tôi biết rồi.
" Trái tim đã chết từ lâu của Lê Thư Hòa, đến khoảnh khắc này, cuối cùng cũng hóa thành tro tàn.
Tối hôm đó, vừa thấy Tống Kỳ Niên rời khỏi nhà, Lê Thư Hòa lập tức gọi điện cho Tôn Mã.
Tôn Mã vẫn giữ giọng điệu còn lả lướt hơn cả phụ nữ "Cưng ơi, thế nào rồi? Bắt gian thành công chưa?" Lê Thư Hòa không muốn nhắc đến chuyện này, chỉ nói "Cái anh người mẫu trẻ hôm qua ấy, cậu hẹn anh ta đến chỗ cũ, tối nay bà đây sẽ làm ra một đứa con, không phải chỉ là sinh con thôi sao? Ai mà không biết " Tôn Mã hét lên, không biết là phấn khích hay bị sốc, giọng nói cao lên vài quãng "Thật không đấy? Chị định trả thù Tống Kỳ Niên à? Nhưng mà cũng đâu cần phải tùy tiện kéo một người đàn ông để sinh con chứ?" "Tôi trả thù anh ta làm gì? Tôi chỉ muốn sinh con thôi Sinh một lúc tám đứa con " Nghe đến sinh một lúc tám đứa con, Tôn Mã cười đến suýt ngã ngửa, chỉ nghĩ rằng Lê Thư Hòa đang đùa, nhưng không ngờ, tối đó, Lê Thư Hòa thực sự đến quán bar.
Tôn Mã hai bên mỗi bên ôm một người đàn ông cơ bắp, đúng kiểu anh ta thích.
Ngẩng đầu thấy Lê Thư Hòa chỉ mặc một bộ đồ ở nhà đi ra ngoài, mặt mộc không son phấn, cô chỉ dựa vào nền tảng tốt của mình, thường ngày cũng ít khi trang điểm, vẻ ngoài trong trẻo lại mang đến một cảm giác khác biệt.
"Người đâu?" Lê Thư Hòa hỏi Tôn Mã.
Tôn Mã đuổi khéo hai người đàn ông cơ bắp bên cạnh đi, nịnh nọt đưa cho Lê Thư Hòa một điếu thuốc.
"Chị chơi thật đấy à? Tôi tưởng chị chỉ đùa thôi " Lê Thư Hòa nhận lấy điếu thuốc, lườm Tôn Mã một cái "Ai đùa với cậu?" Tôn Mã khinh thường "Thế chẳng phải trước giờ chị toàn chơi kiểu giả vờ thôi sao? Bên ngoài đều đồn đại cô Lê bao nuôi các ngôi sao nhỏ hết đợt này đến đợt khác, nhưng ai mà biết được, chị chưa từng lên giường với những người đó.
Nhiều lúc tôi cũng chẳng rõ, chị mắc bệnh sạch sẽ thật, hay là cố tình diễn cho Tống Kỳ Niên xem nữa.
Lê Thư Hòa rít một hơi thật sâu, phản bác Tôn Mã "Tôi làm cho anh ta thấy làm gì? Tôi chỉ không muốn để anh ta nghĩ rằng, tôi không thể sống thiếu anh ta " "Thế mà chị vẫn giữ thân như ngọc vì anh ta?" "Vớ vẩn Bà đây thật sự mắc bệnh sạch sẽ Mau gọi cậu người mẫu hôm qua đến đây cho tôi.
" Lê Thư Hòa đá vào mông Tôn Mã một cái, đau đến mức anh ta kêu oai oái, nhưng vẫn phải nhanh chóng đi gọi điện thoại.
Chỉ một lúc sau, nam người mẫu đã bước vào quán bar.
Trên người mặc một bộ quân phục rằn ri, vừa và cửa đã khiến không chỉ Tôn Mã, mà ngay cả Lê Thu Hòa cũng sững người trong vài giây.
Tôn Mã buột miệng chửi thề "Con mẹ nó, đây không phải là Tống Kỳ Niên sao?" Lúc này, nam người mẫu bước đến trước mặt hai người, thái độ lễ phép, giọng nói nhã nhặn gọi một tiếng "Chào cô Lê, chào anh Tôn.

⬅ Trước Tiếp ➡