⬅ Trước Tiếp ➡
 
Nhân tài diễn sâu trời sinh
“Cho dù nói thế nào, thì ông ấy cũng là cha con, là chỗ dựa của hai mẹ con chúng ta. Ngoan, con gái cục cưng, mau thu lại những lời con vừa mới nói về, nhanh chóng nhận sai xin lỗi cha con, coi như mẹ xin con đó, có được không?”
Mạc Quân nhìn màn biểu diễn của Trương Cầm bằng ánh mắt lạnh lùng, không nhịn được mà cười nhạo, "Bà thím à, tôi thấy bà là nhân tài diễn sâu trời sinh, không làm diễn viên, thật là đáng tiếc.”
Biểu cảm buồn rầu đáng thương của Trương Cầm trong nháy mắt liền cứng đờ, nứt ra.
Vẻ mặt bà ta khó coi đến cực điểm.
Sao bà ta lại không nghe ra Mạc Quân đây là đang mắng bà ta biết diễn kịch, còn chế nhạo bà ta chẳng là cái thứ gì!
“Quân Quân, sao con có thể nói những lời như thế với mẹ? Con lại gọi mẹ là bà thím, con ngay cả mẹ cũng không nhận ra sao?” Trương Cầm tức giận khôn xiết chất vấn
Đặc biệt là tiếng ‘bà thím’ kia của cô, khiến bà ta rất tức giận.
Bà ta bảo dưỡng trẻ như thế, bà thím chỗ nào?
Con tiện nhân nhỏ này, thật khiến bà ta tức chết mà.
“Là mẹ tôi, thì lúc có người đánh tôi, bắt nạt tôi nên đứng ra bảo vệ tôi, chịu đòn thay tôi. Không làm được, thì đừng có mà đánh bóng bản thân mình.” Mạc Quân lại chế nhạo không chút khách khí lần nữa.
Trương Cầm cây ngay không sợ chết đứng mà phản bác lại, “Cha con dạy dỗ con, đều là vì muốn tốt cho con thôi!”
“Bà bảo vệ tôi, cũng là tốt cho tôi mà. Mẹ của tôi, sao mẹ lại không muốn tốt cho tôi?” Mạc Quân nhìn chằm chằm bà ta chất vấn, trong đáy mắt lại toàn là ý trêu tức đầy lạnh lùng.
Trương Cầm chấn động một chút, không biết tại sao, vào khoảnh khắc này trực giác của phụ nữ nói cho bà ta biết, Mạc Quân dường như đã biết điều gì đó.
Chẳng lẽ, cô đã biết cô không phải con gái bà ta?
Không, bí mật này chỉ có ba người họ biết, họ cũng sẽ không nói cho cô biết, cho nên chắc chắn cô không thể nào biết được.
“Quân Quân, con nói như thế quá tổn thương trái tim mẹ rồi, sao mẹ lại không muốn tốt cho con. Nếu bản thân con nghe lời, thì cha con cũng sẽ không tức giận, đều là do bản thân con không ngoan.” Trương Cầm cúi đầu che miệng khóc huhu.
Mạc Quân đã không khách khí như thế, mà bà ta vẫn còn diễn kịch.
Kiếp trước chính là như thế, mỗi lúc cô muốn chống lại, bà ta sẽ ra vẻ đáng thương, diễn kịch.
Cô coi bà ta như mẹ ruột, cho nên mỗi lần đều mềm lòng trước lời cầu xin của bà ta, tiếp tục nhẫn nhịn.
Nhưng bây giờ, bà ta vẫn thật sự cho rằng, Mạc Quân cô vẫn còn ngốc nghếch như trước kia?
“Mẹ, con chống lại như thế, đều là vì mẹ thôi.” Mạc Quân đột nhiên dịu dàng nói với bà ta, không phải muốn diễn kịch sao, vậy thì chơi với bà một lần.
Trương Cầm ngẩng đầu lên đầy nghi ngờ, trong mắt lại không có chút nước mắt nào, “Vì mẹ?”
“Đúng vậy, vì mẹ.” Mạc Quân mỉm cười, “Cha con động một tí lại mắng con là tiện nhân, con gái của mẹ là tiện nhân, vậy mẹ là gì? Mẹ là mẹ tiện nhân. Hơn nữa con bị bắt nạt, chính là mẹ bị bắt nạt, sao con có thể để người khác mắng mẹ là tiện nhân, hay bắt nạt mẹ chứ? Mẹ nói xem có phải con là vì mẹ không?”
“Con, con....” Mặt Trương Cầm tái xanh một chút rồi lại đỏ bừng lên, là tức giận!
Con tiện nhân nhỏ này, mẹ mày mới là tiện nhân.
Con gái của mẹ mày mới là tiện nhân!
Mẹ mày mới là mẹ tiện nhân! 
Nhưng Trương Cầm không mắng ra, cũng không biết nên phản bác như thế nào.
Mạc Quân thấy bà ta không nói nên lời, tiếp tục lạnh lùng nhìn về phía Mạc Chính Cương, “Cho nên cha à, vì không để mẹ con làm tiện nhân, con nhất định phải chống lại cha đến cùng. Bây giờ, cha nghe kỹ cho con, nếu như muốn dược mỹ phẩm công ty đang nghiên cứu phát triển có thể thuận lợi sản xuất ra, thì nhất định phải đồng ý với con ba điều kiện, nếu không, những nghiên cứu phát triển sản phẩm mới từ nay về sau con cũng sẽ không đồng hành nữa. Làm được ba điều kiện con nói, sau này chúng ta vẫn là người một nhà.”
 
Nữ vương không ai có thể ngăn cản
Mạc Chính Cương không phải kẻ ngốc, lúc này ông ta đã nhìn hiểu, Mạc Quân đã không còn là Mạc Quân trước kia nữa.
Cô thay đổi rồi, mặc dù không biết tại sao, nhưng cô bây giờ, rõ ràng rất khó đối phó.
Mạc Chính Cương nheo mắt nhìn chằm chằm cô đầy sắc bén, ông ta không kích động động thủ với cô nữa.
Chỉ hỏi một cách u ám, “Ồ, tao ngược lại muốn xem ba yêu cầu của mày là gì?”
Mạc Quân cười nhạt, duỗi ngón tay không chút khách khí -----
“1. Trong vòng một tuần ông phải tổ chức một buổi họp báo, công bố thân phận con gái nhà họ Mạc của tôi.”
“2. Tôi muốn 5% cổ phần công ty.”
“3. Đuổi thứ không coi người khác ra gì bên ngoài, chỉ là chó trông cửa mà ỷ thế hiếp người, ra khỏi nhà họ Mạc cho tôi!”
Thu lại ngón tay, Mạc Quân chỉnh lại quần áo một chút, nói với vẻ mặt lạnh lùng: “Làm được ba điều kiện tôi nói, nghiên cứu phát triển sẽ tiếp tục, nghiên cứu phát triển sau này cũng tiếp tục. Không làm được, tôi nghĩ những công ty khác hẳn là sẽ rất hứng thú đối với kỹ thuật của tôi. Mà những lời tôi nói.....ai, cũng, đừng, nghi, ngờ!”
Lạnh lùng lướt qua đám người họ, Mạc Quân xoay người bước đi.
“Chẳng lẽ ngay cả sự an nguy của con trai mày, mày cũng không để ý?” Mạc Quân đi được vài bước, phía sau đột nhiên vang lên giọng cười khẩy đầy uy hiếp của Mạc Chính Cương.
Bước chân Mạc Quân dừng lại.
Không ai nhìn thấy trong đáy mắt cô, nhanh chóng lóe lên một tia sát ý điên cuồng.
Họ không nhắc tới Tiểu Mạc thì còn tốt, một khi vừa nhắc tới, cô liền thật sự muốn hủy thiên diệt địa.
Tiểu Mạc, đứa trẻ đáng thương đó, là đứa trẻ họ dùng để tiếp tục uy hiếp cô, lợi dụng cô, cố ý bày mưu để cô mang thai.
Sau khi đứa trẻ chào đời, họ cho cô nuôi nấng nửa năm, ngay sau khi cô nảy sinh tình cảm với đứa trẻ, họ liền tàn nhẫn bế thằng bé đi.
Từ đó về sau, họ không cho cô nhìn đứa trẻ dù chỉ một cái liếc mắt, cũng không để cô có bất cứ tiếp xúc nào với đứa trẻ, chỉ biết dùng đứa trẻ uy hiếp cô, bóc lột cô.
Vì đứa trẻ, cô vẫn luôn bấm bụng chịu đựng.
Cho dù họ đưa ra yêu cầu gì, cô dường như đều sẽ đồng ý.
Nhưng kết quả là gì?
⬅ Trước Tiếp ➡