⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng nhìn anh có vẻ không giống ngốc nghếch cho lắm.
Trong những năm này, ngay cả những kẻ ngốc cũng có tư thế oai hùng và đẹp trai tới người thần cũng phãn nộ vậy ư?
Tông Minh Hạo nhìn chằm chằn người phụ nữ đang đi tới.
Vừa nghĩ tới  người phụ nữ ngày trở thành vợ anh, máu huyết của anh bắt đầu sôi sục!
Tần Lục Nguyệt ơi Tần Lục Nguyệt, lần này làm sao cô trốn thoát đây!
18 năm trước để cô chạy thoát, lần này thì đừng có hòng!
Chính ngay lúc này, người MC cuối cùng cũng lên tiếng: “Hoan nghênh các vị khách quý đã tới tham dự hôn lễ của người thừa kế đời thứ 3 của nhà họ Tông, Tông Minh Hạo và Tần Lục Nguyệt.”
Lời của người MC vừa nói xong thì cả hội trường đều yên lặng như tờ.
Khoan đã.
Không phải nói người kết hôn là Tông Minh Trạch sao?
Sao lại trở thành Tông Minh Hạo?
Lẽ nào người đứng nghiêm trang lúc này không phải là Tông Minh Trạch, mà là Tông Minh Hạo?
Ánh mắt của mọi người nhanh chóng nhìn lên người của Tông Minh Hạo.
Tông Minh Hạo từ từ lên tiếng: “Vô cùng cảm ơn mọi người có thể dành thời gian trong lịch trình bận rộn của mình để tham dự đám cưới của tôi. Minh Hạo vừa về nước đã yêu cô Tần Lục Nguyệt ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chỉ khi về nước thì mới biết mình và Lục Nguyệt đã có hôn ước. Vì đã có hôn ước cho nên mới tiến hành hôn lễ gấp rút, mong mọi người thông cảm.”
Tông Minh Hạo nói xong thì mọi người trong hội trường đều không nói được lời nào!
Tần Lục Nguyệt càng bị sốc.
Khoan đã, anh nói anh là Tông Minh Hạo.
A, là anh! Cái tên khốn đã cướp đi nụ hôn đầu của mình!
Không đúng! Mình lúc nào đã yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên với anh ư?
Rõ ràng cái tên khốn này đã cướp đi nụ hôn đầu của mình không nói đi, còn muốn dùng 500 ngàn sỉ nhục mình!
Còn nữa, mình có hôn ước với anh từ lúc nào?
Tần Lục Nguyệt muốn nhúc nhích thì Tần Giai Nhân ngồi dưới ghế khán giả như phát điên lên, cô ta đột nhiên bùng nổ: “Cái gì? Chú rể hôm nay là Tông Minh Hạo? Không phải Tông Minh Trạch? Không, không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”
Ánh mắt của mọi người lại lần nữa nhìn về phía Tần Giai Nhân.
Tần Giai Nhân đã không màng hình tượng của mình, cô ta đứng phắt lên, ngón tay chỉ vào Tần Lục Nguyệt trên sân khấu, cô ta hét lên: “Dựa vào cái gì chứ? Chị dựa vào cái gì mà gả cho anh ấy? Chị …… ưm ưm ưm ……”
Miệng của Tần Giai Nhân bị bà Tần che lại!
Chắc là nhìn thấy dáng vẻ điên cuồng của Tần Giai Nhân, trong lòng của Tần Lục Nguyệt càng có thêm dũng khí, lập tức đứng bên cạnh Tông Minh Hạo.
Tần Giai Nhân nhìn thấy cảnh này thì càng thêm tức tối!
Không, không thể được!
Tông Minh Hạo chỉ có thể là của cô ta! Tuyệt đối không thể dễ dãi cho tiện nhân Tần Lục Nguyệt.
Bà Tần xem xét tình hình, bất đắc dĩ kéo Tần Giai Nhân đi khỏi lễ đường.
Thấy Tần Giai Nhân đi rồi, Tần Lục Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, cô vô thức giữ khoảng cách với Tông Minh Hạo.
Cô đâu ngờ Tông Minh Hạo tiến tới một bước, một tay bắt lấy tay cô, đôi mắt chim ưng nhìn cô rồi cười: “Bà xã, hôn lễ của chúng ta vừa mới bắt đầu mà.”
Hôn lễ thịnh thế
    Khó khăn lắm mới bắt được người lại có thể để cô trốn thoát?
    Tần Lục Nguyệt, đời này, cô đừng bao giờ nghĩ sẽ chạy thoát!
    Làn da của Tần Lục Nguyệt cứng lại, cô ngẩng đầu liếc qua, đụng phải đôi mắt sáng như sao của Tông Minh Hạo.
    Anh rõ ràng là đẹp trai tuyệt trần, nhưng Tần Lục Nguyệt lại cảm thấy rất rõ ràng sát ý, và sự nghiến răng nghiến lợi từ đối phương.
    Làm ơn đi! Người bị cướp đi nụ hôn đầu tiên là cô, tại sao anh lại tức giận? Ai mới là người nên tức giận đây?
    Có lẽ khí tức của Tông Minh Hạo quá kinh người, Tần Quốc Dân gần như không thể chống đỡ nổi, vội vàng giao Tần Lục Nguyệt cho Tông Minh Hạo rồi xấu hổ bỏ chạy.
    Tần Lục Nguyệt nhìn thấy Tần Quốc Dân đã chạy đi, còn định hỏi ông ta thả dì ra, cô còn chưa kịp nói thì giọng của Tông Minh Hạo đã vang lên trên đầu cô: "Tại sao? Kết hôn với tôi, chỉ là sai lầm như vậy sao?"
    Tần Lục Nguyệt lập tức lắc đầu: "Không, không có."
    Khóe miệng Tông Minh Hạo hiện lên một tia mỉa mai, anh thì thào: "Nghe này, cô là bị nhà Tần bán cho nhà họ Tông thôi. Đừng nghĩ rằng cô có thể làm bất cứ điều gì mình muốn bằng cách trở thành cô chủ nhà họ Tông, biết thân phận của cô đi! "
    Vẻ mặt của Tần Lục Nguyệt trở nên cứng đờ, cô cụp mắt xuống và đáp: "Đừng lo lắng, tôi không trông đợi gì từ nhà họ Tông các người cả. Lý do tại sao tôi gả vào đây không phải vì địa vị giàu có của gia tộc anh, mà là vì dì tôi. Sau hôm nay, ly hôn lúc nào cũng được. "
    Tông Minh Hạo cười thầm.
⬅ Trước Tiếp ➡