“Thầy biết em không làm thế mà ” Chủ nhiệm khoa cười thân thiện, cố xoa dịu bầu không khí “Do Chung Văn hiểu nhầm thôi. Thầy rất hiểu phẩm hạnh của em. Đến cả chuyện yêu đương trong suốt bốn năm đại học em còn chưa dính vào. Các thầy cô cũng luôn đánh giá em rất cao mà.”
Ông rót một cốc nước từ bình lọc rồi tiếp tục nói “Trình Hi, chuyện này đã khiến em chịu ấm ức. Khoa quyết định đưa ra cảnh cáo nghiêm khắc với Chung Văn và thông báo phê bình toàn trường, như vậy được chứ?”
Trình Hi không nói gì.
Thấy cô im lặng, chủ nhiệm khoa thở dài, uống một ngụm nước rồi nói thêm “Nếu em thấy chưa đủ thì trường chỉ còn cách đuổi học cô ta thôi. Dù sao thì vụ việc này cũng đã làm ảnh hưởng rất xấu đến danh dự của em.”
Chung Văn nghiến răng, hai tay siết chặt. Không còn cách nào khác, cô ta nghẹn ngào cúi đầu xin lỗi “Chúng ta đã ở cùng một phòng suốt ba năm, tôi nhất thời hồ đồ nên xin cậu bỏ qua cho.”
Không khí lúc này khiến Trình Hi rơi vào tình thế khó xử.
Chung Văn học ngành tài chính chỉ để lấy tấm bằng đại học. Những gia đình giàu có từ nhỏ đến vừa đều coi trọng bằng cấp và chuyên ngành tài chính thương mại được xem là lựa chọn tốt để hỗ trợ sự nghiệp của nhà trai. Hơn nữa, học ngành này cũng dễ tìm được mối kết hôn tốt.
Điều duy nhất cô ta sợ chính là bị đuổi học. Bởi điều đó sẽ làm tan vỡ giấc mơ bước chân vào hào môn của cô ta.
Nếu Trình Hi làm căng, dẫn đến việc Chung Văn thực sự bị đuổi học, những kẻ bạn bè xã hội bên ngoài của cô ta chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng.
Cuối cùng, Trình Hi thở dài rồi nói “Thông báo phê bình trước toàn trường là được rồi ạ.”
Sau khi Chung Văn rời khỏi, Trình Hi đứng trong văn phòng một lúc rồi hỏi “Thầy ơi, có ai đã tìm đến thầy chưa?”
Chủ nhiệm khoa xoa tay, cười bí hiểm “Có rồi.”
Ở đại học, những mối tình lằng nhằng và rắc rối xảy ra như cơm bữa. Ban lãnh đạo thường chẳng muốn can thiệp trừ khi có chuyện lớn, hoặc khi một nhân vật có tầm ảnh hưởng trực tiếp đứng ra hỏi tội.
“Trợ lý của Chu tiên sinh đã đến trường vào buổi trưa.” Chủ nhiệm khoa nhìn Trình Hi với ánh mắt khác lạ “Ba em từng là tài xế cho nhà họ Chu phải không?”
Quả nhiên, hắn đã cử người đến dàn xếp mọi việc.
Thực tế, chỉ cần uy tín của Chu Kinh Thần là đủ để lãnh đạo khoa nể mặt. Nhưng hắn lại kéo cả danh tiếng của nhà họ Chu vào để xử lý chỉ để tránh bất kỳ mối liên hệ cá nhân nào với cô.
Có lẽ hắn đã bắt đầu chuẩn bị cho việc kết hôn rồi.
Khi về lại ký túc xá, Trình Hi thấy Chung Văn đang hào hứng phát quà cho mọi người.
“Bạn trai tôi mua từ nước ngoài về đấy. Hàng phiên bản châu Âu khác xa bản trong nước, mấy cửa hàng trong nước không mua được đâụ” Chung Văn làm như không thấy Trình Hi, giọng lớn đến mức ai cũng nghe rõ “Còn mua một chiếc túi Hermes da cá sấu, đắt hơn cái của Trình Hi luôn đó.”
An Nhiên nhận được một lọ mặt nạ chiết xuất trứng cá muối, bạn cùng phòng còn lại thì được một hũ kem dưỡng da. Chung Văn ngồi khoanh chân trên bàn, vừa sơn móng bằng sơn của Christian Louboutin, vừa cố tình mỉa mai “Trình Hi về rồi à? Loại mỹ phẩm này chắc cậu chưa dùng qua nhỉ? Tôi không tặng cậu đâu nhé.”