⬅ Trước Tiếp ➡
Hai người kia cũng nhìn thấy bọn họ, anh Bảo còn tốt, dù sao cũng có thân phận, đáp lại lời chào của Phương Bạch. Tiểu Đản tuổi trẻ khí thịnh, lại là fan của Hoắc Hi, xem thường đến mức mắt cũng hướng lên trời. 
Thang máy đến tầng chín, Phương Bạch nhanh chân kéo Thịnh Kiều ra ngoài, cô nghĩ một lát, vẫn là lễ phép nói tạm biệt với hai người họ. 
Khi cửa thang máy khép lại, Tiểu Đản nói: "Chúng ta quen thuộc với cô ta lắm sao?" 
Tầng hai mươi bảy, Hoắc Hi ở trong phòng làm việc chơi Vương Giả Vinh Quang. 
Lúc anh Bảo vào anh vừa lấy được tam sát, nghe thấy cửa phòng mởthèm ngẩng đầu lên. Anh Bảo đến gần, ném túi văn kiện lên bàn trà trước mặt anh, lấy một điếu thuốc châm lửa: "Bắt lấy đi." 
4
Hoắc Hi ừ một tiếng. 
Anh Bảo nhìn anh một lát: "Không muốn nói gì?" 
"Không." 
Anh Bảo hút hai hơi, phun ra vòng khói: "Vừa nãy ở thang máy gặp Thịnh Kiều." 
Ngón tay Hoắc Hi chợt dừng. 
"Không khác lắm, với lời cậu nói chắc là gặp chuyện không nhỏ, người rất tiều tụy, cũng không trang điểm." Anh ta nhìn vào hai mắt Hoắc Hi, lại nói: "Nhưng vẫn còn xinh đẹp. Nếu cậu thích cô ta...." 
Hoắc Hi buông di động: "Em không thích cô ấy" 
Anh Bảo gõ văn kiện trên bàn: "Không thích cô ta, còn nhiều lần giúp cô ta? Dung túng để cô ta quấn chặt cậu tạo scandal?" 
Hoắc Hi dựa ra sau, cánh tay gác trên tay vịn ghế, nói: "Cô ấy rất đáng thương." Nghĩ một lát, lại nói thêm một câu: "Cũng không làm gì cho ấy mà." 
Anh Bảo thở dài một tiếng: "Cũng may phóng viên lần này là fan của cậu, chụp được ảnh liền gọi cho anh trước. Ảnh chụp ở tiểu khu đêm ấy bị truyền ra, cả nước chắc chỉ có Cao Mỹ Linh là vui vẻ." 
Hoắc Hi nghe được tên của Cao Mỹ Linh liền chán ghét nhíu mày. 
Anh Bảo dường như đang nghĩ đến cái gì, chậc chậc hai tiếng: "Hợp đồng hai mươi năm, vậy mà cô ta cũng chịu. Một người tàn nhẫn, một người ngu ngốc, muốn trách người khác cũng không được." 
Hoắc Hi đứng dậy, ném cho anh ta một cái USB, "Demo đều ở bên trong, anh đưa cho Sư Huyên chọn đi." 
Sư Huyên là ca sĩ mới của Tinh Diệu, muốn hát ca khúc của Hoắc Hi. Nói một cách đúng đắn, Hoắc Hi không được tính là ca sĩ chuyên nghiệp, anh được định vị là minh tinh lưu lượng. Hát bài của anh, phần lớn là muốn cọ nhiệt. 
Nhưng Hoắc Hi cũng thật sự thích âm nhạc, dù sao cô dám mời tôi cũng dám viết. 
"Được, em trở về chuẩn bị đi, ngày mai sẽ đi tìm Dương Phong lão sư, nói chuyện biên khúc này." 
Hoắc Hi làm dấu OK rồi xoay người muốn đi, anh Bảo nhớ đến cái gì đó lại gọi anh lại: "Công ty đầu tư muốn tìm cậu hát ca khúc chủ đề cho bộ phim đam mỹ kia, có hứng thú không?" 
⬅ Trước Tiếp ➡