⬅ Trước Tiếp ➡
Cô cúi đầu, khom lưng ba cái thật sâu. 
"Thịnh Kiều, rất xin lỗi." 
Lúc trước tôi không biết chuyện đã tùy ý công kích cô, gõ bàn phím không có trách nhiệm nên thương tổn cô, theo trên mạng mà bôi đen cô.
Tôi không biết vì sao cô lại biến mất, có lẽ vì cô không chịu nổi ác ý mà thế giới này mang lại. Mà tôi, cũng là một trong những hung thủ. 
Tôi sẽ giải quyết những phiền toái còn lại, tôi sẽ đưa ánh sáng chiếu rọi sinh mệnh tăm tối của cô. 
Cô xoay người đi ra ngoài, cầm di động bấm một dãy số. Điện thoại vang lên một lúc lâu mới có người nghe máy, cô hít sâu một hơi: "Kiều Vũ, em muốn gặp anh." 
Đầu bên kia điện thoại không thể hiểu được: "Cô là ai?" 
"Em có một số vấn đề pháp luật muốn anh cố vấn, hẹn thời gian gặp mặt đi." 
"Thật ngại quá, gần đây tôi có vài vụ án, thời gian tương đối gấp gáp. Vậy đi, tôi sẽ sắp xếp đồng nghiệp nói chuyện với cô...." 
"Không được! Em chỉ nói với anh! Kiều Vũ, em thật sự rất cần sự trợ giúp của anh, trừ anh ra em không tin tưởng ai." 
Đầu bên kia điện thoại trầm mặc một giây, cuối cùng bất đắc dĩ nói: "Được rồi, buổi tối tám giờ, tại...." 
"Tại nhà Thủy Tạ Tịch Phong! Em ở Thủ Phong Các chờ anh!" 
Nhà Thủy Tạ Tịch Phong ở gần Kiều gia, là nơi trà hoa của người Kiều gia trước đây, tính bảo mật và hoàn cảnh đều rất tốt. Kiều Vũ nhìn cuộc điện thoại xa lạ này: "Được, buổi tối gặp." 
Thịnh Kiều cúp điện thoại, nhẹ nhàng thở ra. 
Ngồi trên sofa một lát, nhớ tới cái gì, cô mở phần thông tin liên lạc trong điện thoại ra, tìm được ghi chú ghi "Mẹ" bấm gọi. 
Điện thoại được tiếp rất nhanh, trong ống nghe là thanh âm vui vẻ của một phụ nữ: "Kiều Kiều a." 
Nước mắt của Thịnh Kiều chợt rơi xuống. 
2
Là kí ức của thân thể này sao? 
Cô hít cái mũi: "Mẹ, gần đây mẹ có khỏe không?" 
"Mẹ khỏe mẹ khỏe, con không cần lo lắng cho mẹ, gần đây thời tiết chuyển lạnh, con nhớ mua thêm miếng lót giày cho ấm. Kiều Kiều, con đừng gửi tiền cho mẹ nữa, mẹ đủ tiền xài, con giữ lại dùng, mua đồ tốt một chút, mặc đẹp một chút. Mẹ xem phim truyền hình con đóng, đều gầy. Đừng để chính mình bị đói." 
"Mẹ, đó là phim quay năm trước." 
Điện thoại đầu bên kia là tiếng lải nhải của phụ nữ, cũng giống những người mẹ quan tâm con gái khác. Cúp điện thoại, Thịnh Kiều nghĩ, phải tìm thời gian về nhà thăm bà ấy. 
⬅ Trước Tiếp ➡