⬅ Trước Tiếp ➡
Khi đó Lãnh Thị sắp bị đóng cửa, cha vừa mất, em gái lại bốc đồng kết hôn, mọi sự phiền toái cứ nối đuôi nhau, ah cũng không còn tâm trạng để nghĩ đến đàn em này.
Năm năm không gặp, cậu từ một học sinh bình thường lắc mình một cái biến thành chủ tịch tập đoàn Beau.
Sự biến đổi thân phận một trời một vực này, so với chim sẻ biến thành phượng hoàng còn đáng kinh ngạc hơn.
"Lãnh tiên sinh, đã lâu không gặp" Cố Dĩ Mặc gật đầu với anh, lễ độ mà xa cách.
Thái độ cách xa ngàn dặm này khiến lòng Lãnh Như Phong nặng trĩu.
Trước đây Cố Dĩ Mặc dù không phải là thiếu niên như ánh mặt trời nhưng luôn tao nhã lễ độ, luôn gọi anh là học trưởng hoặc Lãnh đại ca, chứ không gọi anh bằng cách lạnh băng thế này.
Xem ra, với hôn sự năm đó của em gái, hắn đã bị tổn thương nghiêm trọng.
Cố Dĩ Mặc cũng không nhìn lại anh, ánh mắt hướng về phía Lạc Tử An "Tôi có thể cứu sống Lạc Thị, nhưng tôi muốn thù lao"
"Thù lao thế nào?" Lạc Tử An khẽ nhếch khóe miệng, ánh mắt khó dò.
Cố Dĩ Mặc lặng lẽ quét ánh mắt khắp đám đông một lượt, cuối cùng từ từ rơi vào Lãnh Như Tuyết đang yếu ớt dựa vào vai Tề Tuấn. Trong mắt anh nhấp nhoáng một ngọn lửa "Tôi muốn người phụ nữ của anh"
Lời vừa nói ra, cả đại sảnh xôn xao, tâm trạng của đám đông sôi trào.
Mãi cho đến khi bị kéo lên một chiếc xe Benz, Lãnh Như Tuyết vẫn chưa tỉnh lại khỏi cơn mê.
Cô như bước chân vào mộng cảnh điên cuồng, trong đó một nửa là băng, một nửa là hỏa, hai thế lực đồng thời ngược đãi thân thể cô, cô vừa không ngừng run rẩy, vừa không ngừng đổ mồ hôi lạnh đầy trán và lòng bàn tay.
Năm năm rồi, Cố Dĩ Mặc không hề có tin tức gì, cô cho là anh đã hoàn toàn quên cô.
Suốt 5 năm, cô không có lấy một giấc ngủ yên ổn, trong mộng luôn là một bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi không ngừng quấy nhiễu cô, khiến tim cô đau đớn.
Cố Dĩ Mặc lặng yên, là người thanh niên đầu tiên cô yêu, là người cướp đi nụ hôn đầu của cô, cũng là người đoạt mất cả trái tim cô, đã thành một người đàn ông trưởng thành trầm ổn.
Ánh mắt anh không còn đơn giản, mà thâm thúy như muốn dìm cô chết đuối trong đó.
Lúc này, một bàn tay to đè cổ cô, khiến cô bị buộc phải nhìn Cố Dĩ Mặc. Anh càng lúc càng đẹp trai, mặt đối mặt như vậy, chóp mũi gần như chạm vào nhau, vẻ đẹp của anh càng khiến cô không thể thở nổi.
Mặc dù bên cạnh cô phần lớn đều là những người đàn ông đẹp trai, anh trai Lãnh Như Phong lịch sự nho nhã, Lạc Tử An phong lưu phóng khoáng, Tề Tuấn càng tuấn mỹ không theo lẽ trời.
Nhưng, bọn họ đều không thể so sánh với người đàn ông trước mắt.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy Cố Dĩ Mặc, tim Lãnh Như Tuyết đã đột nhiên đau đớn.
Vẻ đẹp của anh luôn khiến cô mê say, hơn nữa là đau lòng.
Trước kia đã vậy, bây giờ càng như thế.
Thân thể Lãnh Như Tuyết run cầm cập, khiến cho bàn tay to đang áp bức cô cũng run lây.
Cố Dĩ Mặc lại vô cùng bình tĩnh, lạnh lùng nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, không chút để ý hỏi "Còn yêu anh không?"

⬅ Trước Tiếp ➡