Chương 13
nàng lên rồi qua mông.
Đường Hoan vui sướng nhìn người gặp họa, nhìn nam nhân quỳ gối bên cạnh nàng, nhìn mồ hôi đổ càng ngày càng nhiều trên mặt hắn, dù hắn không có than vãn câu nào nhưng bộ dáng của nam nhân này thật sự rất thú vị.
Sư phụ đi hái hoa, không nam nhân nào là không hái được.
Rất nhiều nam nhân ngay từ đầu rất lạnh lùng không hề muốn theo nhưng bị sư phụ trêu chọc vài lần liền không chịu nổi, tuy sắc mặt khó coi như cha chết nhưng phần phía dưới bụng lại ngoan ngoãn hơn nhiềụ Không biết Tống Mạch này có giống với bọn họ không?
"Ngươi, thử xem, hiện giờ đã có thể động được chưa?" Tống Mạch do dự thật lâu sau cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi.
Đường Hoan nhìn bầu trời đã mờ tối, bi thương đáp "Không thể...thí chủ, ngươi, ngươi mặc giúp ta đi, trong lòng ta chỉ nghĩ tới Phật tổ, cái gì cũng không biết." Tống Mạch không hiểu sao lại sinh ra cảm giác áy náy nhưng việc đã đến nước này, hắn cũng chỉ có thể làm tiếp.
Hắn kéo tay áo xuống che khuất bàn tay mình sau đó chậm rãi tiến lại gần thắt lưng nàng, nhấc lên trên.
Đường Hoan sung sướng nhìn ngắm cánh tay tráng kiện, cách thắt lưng một khoảng.
Nàng cố ý nhìn xuống dưới, bây giờ Tống Mạch chỉ có thể dùng một tay giúp nàng mặc, lưng quần lại cố tình bó hẹp vào khiến hắn chỉ có thể kéo bên trái một tí rồi lại nhích bên phải một tẹo, còn phải thật cẩn thận không để chạm vào chân nàng.
Một giọt mồ hôi đọng dưới cằm hắn, rơi xuống đùi trần của nàng, rồi trượt xuống dưới, bám vào da khiến nàng ngứa ngáy.
"Ưm..." Đường Hoan quyến rũ kêu ra tiếng.
Làm thể nào để dậy lên lửa nóng trong lòng nam nhân sư phụ đã dạy cho nàng rất nhiềụ Cánh tay nâng thắt lưng nàng lên rõ ràng đang run rẩy, "Làm sao vậy?" Tống Mạch hỏi nàng.
Đường Hoan thở dồn dập, giọn nói nhỏ mà mềm mại "Không, không có việc gì, chỉ là hơi mệt một chút." Hắn mặc rất chậm, thắt lưng bị nâng lên một thời gian dài, thật sự rất mỏi.
Tống Mạch thực sự vô cùng hối hận vì sự mềm lòng nhất thời của mình.
Hắn nghĩ rất đơn giản nhưng lại không đoán được mặc quần áo cho nữ nhân lại có thể vất vả đến thế.
Múi hương trên người nàng thơm ngát, giọng nói mềm mại đáng yêu của nàng đều tản ra một loại dụ hoặc khiến lòng hắn ngứa ngáy khó nhịn.
Hắn không phải là người không biết gì.
Thay bằng chậm rãi tra tấn, không bằng dao sắc chặt đay rối, nhanh chóng làm luôn vậy.
dao sắc chặt đay rối = giải quyết dứt khoát Vì thế cánh tay hắn dùng thêm lực, kéo Đường Hoan lại gần người hắn, nàng mềm mại ngả vào lòng hắn, đầu tựa vào vai hắn, hai tay hắn túm lấy tiết khố của nàng, dùng sức kéo lên một cái.
Rốt cuộc cũng xong, Tống Mạch lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Đột nhiên có cái gì đó mềm mại ấm áp dán vào tai hắn.
Thân thể Tống Mạch cứng đờ, hai mày vừa nhăn lại chợt nghe tiểu ni cô sợ hãi kêu lên "Thí chủ, ngươi mau đặt ta xuống đi, như vậy thật là khó chịụ.." Khi nói chuyện môi nàng lại dán vào tai hắn thêm vài lần.
Là vô tình phải không?
Tống Mạch vội vàng thả nàng xuống.
Đường Hoan hài lòng nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn phiếm hồng, một lát sau mới nhỏ giọng thúc giục "Thí chủ nhanh lên một chút, ta sợ bị người thấy được..." Gió thổi mơn man, hoàng hôn dần buông xuống,