Chương 4
tuổi, nhìn thì vẫn cường hãn như trước, nhưng thái y lại nói bên trong cơ thể bệ hạ đã suy yếu, thậm chí còn mơ hồ ám chỉ rằng đó là do liên tục túng dục quá độ mấy năm liền.
Trong lúc bất tri bất giác, nàng đã làm bạn với vua được mười năm, mười năm này nàng được hắn sủng ái cực kỳ, hoàng đế trên giường cũng không chịu khắc chế chính mình mà nàng lại không thể cự tuyệt được.
Lẽ ra nàng nên dự đoán trước, thân thể hắn sớm sẽ lao lực vì dục.
Triệu Huề dự tính sẽ cho hai đứa nhỏ này nhanh chóng thành hôn trước, sau đó khẩn cầu bệ hạ phong vương cho nhi tử, trở về Hai đứa nhỏ nghe được hai chữ "thành hôn" đều đồng loạt đỏ mặt.
Triệu Huề trêu ghẹo nhi tử nói "Chờ lâu như vậy, biểu muội mà con mong giờ đã trở về rồi, con nên đối xử thật tốt với Yến Yến" "Dạ vâng" Khuôn mặt tuấn tú của Lưu Khải ửng đỏ nói.
Triệu Yên Yên quay mặt lại, nhìn về phía Lưu Khải, ý cười dịu dàng nói "Từ nay về sau ta lại làm phiền biểu ca ".
Đối với hôn sự này, nàng không có ý kiến gì cả, gả cho bất luận kẻ nào cũng tốt hơn làm ni cô, huống chi nàng còn hiểu rõ nhân phẩm tính cách của biểu ca.
Thời điểm thiếu nữ nghiêng người qua, chính mình cũng không ý thức được, bộ ngực cao cao dựng thẳng đã cọ tới cánh tay nam nhân rồi, tuy có lớp quần áo ngăn cách, nhưng cảm xúc mềm mại lại nặng nề phảng phất như tiếp xúc trực tiếp tới da thịt thật, làm cho hắn nháy mắt mất hồn thực cốt.
Lưu Khải ngơ ngác nhìn nàng.
Vào lúc thiếu nữ thân thiện mỉm cười với hắn, trong đầu óc hắn đang ảo tưởng những hình ảnh bẩn thỉu khi tiếp xúc da kề da với nàng.
"Biểu ca?" Triệu Yên Yên nghiêng đầu nhìn hắn.
Lưu Khải thu hồi tầm mắt, nghiêng người tránh khỏi sự đụng chạm và ánh mắt của nàng, hắn thật cảm thấy đê tiện hạ lưu vì nội tâm chính mình.
"Yên Yên yên tâm đi, ca ca sẽ đối xử thật tốt với ngươi" Hắn quay mặt đi, khàn giọng nói.
Nửa tháng sau, hai vị hoàng tử sẽ theo thường lệ tố chức đại hội anh hùng hàng năm ở bãi săn Mục Lan.
Cái gọi là đại hội anh hùng, chính là nhóm thế gia quý từ đương triều tỉ thí quyền cước, kiếm thuật, bắn tên, kỹ năng cưỡi ngựa, được tổ chức trên đồng cỏ rộng lớn Mục Lan ở ngoại ô kinh thành.
Ở bãi săn tổ chức này, mỗi năm náo nhiệt càng tăng thêm...
Nếu nhóm quý tử ở trên lôi đài tranh giành đoạt được giải nhất, thì không chi có thanh danh tốt lan xa, mà còn thu hút được sự ưu ái của một trận đầu hay.
Rốt cuộc, các quý nữ cũng đi theo huynh đệ nhà mình đến tham dự, toàn bộ vây thành vòng tròn coi tỷ thí.
Hai vị hoàng tử là người chủ sự, cũng sẽ không tự mình trực tiếp dự thi, dù sao thì các hoàng tử từ nhỏ đã được những võ sĩ, kiếm sư siêu phàm nhất dạy dỗ nên việc các vị hoàng tử tham gia tỷ thí là không công bằng với những người khác.
Lưu Thông và Lưu Khải ngồi ngay ngắn trên cùng, Lưu Thông ngồi ở vị trí cao nhất trước lôi đài, còn chỗ ngồi của Lưu Khải thị thấp hơn với hắn một bậc, Triệu Yên Yên ngồi ở bên cạnh Lưu Khải, cứ như vậy, toàn bộ con cháu quyền quý ở kinh thành đều biết, hoa phù dung của phủ Uy Viễn Hầu đã về kinh thành.
Triệu Yên Yên theo dõi trận đấu khốc liệt phía dưới, còn Lưu Khải thì ngồi bên cạnh đồng thời giải thích cho nàng nghe.
Hắn tuy rằng không so được với võ nghệ cao cường