⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

muội không nên vào cung mới tốt.Triệu Huề biết được chuyện này, cũng là cảm thấy vừa may mắn vừa lo sợ, cũng không dám gọi chất nữ vào cung nữa.
Nàng gấp gáp viết thư cho Uy Viễn Hầu, bảo Yên Yên trong khoảng thời gian này nên ở yên trong nhà, tránh nảy sinh biến cố.
Nàng quyết định cầu xin phong vương cho Khải nhi trước, đợi khi nhi tử và cả nhà đệ đệ cùng đi đến đất phong, rồi lại bàn chuyện hôn sự.
Đông cung, đêm nay, thái tử đọc sách nhìn chằm , rất lâu rất lâu vẫn không lật sang trang mới.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại hình ảnh Triệu Yên Yên trần trụi bị trói chặt trên giường, trông cực kỳ chật vật tội nghiệp.
Thế nhưng cơ thể hẳn lại khô nóng khó tả.
Thái tử buông sách, tắm sạch sẽ nước lạnh một lát, dự định tối nay sẽ lên giường nghỉ ngơi sớm chút.
Cung nhân hỏi tối nay dùng mùi hương gì, hắn theo bản năng nói mùi hoa lan.
Màn che buông xuống, cung đình tắt đèn, thiếu niên nằm thẳng người, quanh hơi thở toàn là mùi hương lan thơm ngào ngạt.
Gậy thịt to giữa bắp đùi đột nhiên ngẩng cao đầu lên.
Lưu Thông không nhịn được kinh ngạc.
Những năm gần đây, mỗi ngày, lúc chỗ phân thân này nhất trụ kình thiên, hắn vuốt mạnh nửa canh giờ, mới giải toả được cơn nóng trong người, lại tắm gội mặc quần áo lên triềụ Ngoài ra, những lúc bình thường, chim to của hắn cũng không dễ xúc động dựng thẳng đầụ Đông cung cũng không có cung nữ thị tẩm nào, hắn chỉ có thể dựa vào bản thân giải quyết.
Lưu Thông sai người dâng khăn, ở trong mành che truyền ra tiếng thở dốc trầm thấp hồn hển, tay hắn loát động thân gậy sần sùi của mình, tay trái cầm khăn chuẩn bị tiếp đón dương tinh.
Nhưng tay di chuyển lên xuống trên thân gậy một hồi rất lâu, côn thịt kia vẫn sưng cứng vô cùng, không thế tả.
Làn da thái tử ửng hồng, khuôn mặt tuấn tú phủ đầy dục hoa, đẹp cực kỳ.
Hắn ngồi dựa vào mép giường, hai chân mở lớn, nhắm mắt nhớ lại hai vú mập mạp to tròn của thiếu nữ, thật muốn hung hăng ngược đãi nàng, mạnh mẽ véo xoa, tát đánh, thậm chí còn muốn đâm thủng đầu vú phấn nộn sưng tấy đó, đeo khuyên vú tinh xảo trên hai đầu nhũ hoa cho nàng, ngón tay móc lấy khuyên ngực, thô bạo kéo vú bự ra ngoài.
Mùi tanh tưởi của đống dương tinh sền sệt chậm rãi khuếch tán trong màn che.
Tấm khăn bị long tinh cọ rửa ướt nhẹp, ngay cả tay trái hắn cũng ướt.
Thái tử bình ổn hơi thở, mở miệng nói "Người đâu, dâng bồn nước lên" Bát Hỉ, thái giám tổng quản Đông Cung, vẫn luôn đứng yên lặng chờ đợi sai bảo, sau khi tuân lệnh liền nhanh chóng thu xếp tỳ nữ bưng bồn nước tới đây.
Thái tử đứng lên, hai cung nữ đồng loạt quỳ gối bên chân hắn, nhẹ nhàng chà lau phân thân dính đầy long tinh giúp hắn.
"Bát Hỉ, Lâm muội mấy tuổi rồi?" Thái tử hỏi "Thưa điện hạ, Lâm cô nương năm nay đã mười lăm tuổi, đợi tới tháng ba mùa xuân năm sau là cập kê, lúc đó nàng đã có thể xuất giá" Thái giám trả lời.
"Ừm" Giọng nói thái tử khàn khàn.
Mạnh Lâm là biểu muội của gia mẫu hắn, cũng là thê tử hắn dự định nghênh thú.
Thiên hạ này, nữ tử hiển hách nhất, hẳn là Mạnh thị.
Hắn sớm đã có ý định muốn cưới nữ nhân Mạnh gia, khôi phục lại tất cả vinh quang rực rỡ cho Mạnh thị.
Mạnh Lâm là đích nữ mà Mạnh thị sắp gả đi, bộ dáng đoan trang hào phóng, dung mạo có vài phần tương tự giống mẫu thân, làm hắn có cảm tình rất tốt.
Cưới vợ nên là cưới nữ thế


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡