⬅ Trước Tiếp ➡
“Vậy hôm nay bảo bối ngủ sớm đi nhé.” Minh Linh để Tô Tĩnh Khang ôm con gái lên giường, đắp kín chăn cho cô:
“Ngủ ngon.”
“Ba mẹ ngủ ngon ạ.”
Editor: Dâu Tây
______________
Một ngày mới tốt đẹp bắt đầu bằng bữa sáng.
Minh Linh làm Pan con Tomate [*], bà cố ý bỏ thêm nhiêu phô mai và chân giò hun khói, pha một ly sữa tươi ngọt ngào, lọ hoa trên bàn được cắm thêm vài bông hồng tươi mới, sương sớm trong suốt khiến tâm trạng ngào ngạt hương thơm.
[*] Pan con Tomate: Là món ăn sáng của người dân Tây Ban Nha. Gồm cà chua, bánh mì và một số nguyên liệu khác.
“Quý bà xinh đẹp ơi, xin thứ lỗi cho con nói thẳng, nếu hôm nay là ngày 23 tháng 4, con sẽ không nhịn được tặng cho quý bà đóa hoa hồng xinh đẹp nhất.”
Minh Linh che miệng cười khanh khách, xoay đầu vuốt chóp mũi xinh đẹp của Tô Thanh Gia một cái.
Thật là lời khích lệ đầy thú vị, nhưng hoa hồng nên để ba con tặng, mẹ nghĩ mẹ sẽ rất thích hành động lãng mạn hiếm có của ông ấy, đồng thời sau đó tặng cho anh ấy một quyển sách ý nghĩa.”
“Được rồi, nhìn mẹ thích như vậy con đành nể mặt để cho ba con một cơ hội biểu hiện.” Tô Thanh Gia mở tay ra, nhún nhún vai.
Cô mặc một chiếc váy trắng, bên hông buộc dải lụa rộng cỡ bàn tay, vì để nó trở nên nổi bật cô còn cố tình buộc nó thành hình đóa hoa, đầu đội mũ, mái tóc dài mềm mại xõa trên vai, tóc mái cắt ngang chân mày, Minh Linh nhìn con gái xinh xắn như búp bê mà có chút lo lắng, ngồi xổm xuống khuyên cô:
“Về sau Bella nhất định sẽ là một cô gái đẹp như tiên nữ, nếu đến ngày 24 tháng 3 [*], bảo bối của mẹ nhất định sẽ nhận được rất nhiều hoa hồng từ các bé trai, mẹ thật không nỡ mà.”
[*] Ngày 24 tháng 3: Ngày 23/4 là ngày kỷ niệm Thánh George (Tây Ban Nha), cũng là lễ tình nhân truyền thống của địa phương, theo phong tục, đàn ông sẽ tặng hoa hồng cho bạn gái hoặc vợ của mình, ngược lại bạn gái hoặc vợ sẽ tặng lại sách như đáp lễ.
“Hôm đó nhất định anh sẽ không để Thanh Gia ra khỏi nhà.” Tô Tĩnh Khang vứt cho cô ánh mắt em cứ yên tâm , lại rút một cành hồng từ trong bình hoa trên bàn
Không phải lễ tình nhân nhưng em vẫn sẽ nhận được hoa hồng.”
Minh Linh nắm cành hoa, dáng vẻ e lệ ngượng ngùng làm trái tim Tô Tĩnh Khang nhộn nhạo không yên.
Nếu không phải có con gái ở đây thì ông nhất định sẽ cho bà một cái hôn sâu.
Tô Thanh Gia cầm chiếc túi lụa màu xanh da trời, bên trong có đựng chút tiền lẻ. Chiếc túi này là do bà nội cô làm, đường may khéo léo tỉ mỉ, hoa văn cũng rất xinh đẹp, Tô Thanh Gia được bà tặng khi đến Tây Ban Nha.
Lúc cô mười tuổi thì đánh mất chiếc túi này, lúc ấy cô đã đau lòng một thời gian dài, bà nội làm lại cái khác cũng không thể khiến cô vui vẻ lên được, bây giờ được cầm lại chiếc túi đó, lòng cô vô cùng vui sướng.
Chờ đoàn người lãnh sự quán sắp xếp đồ chơi, sách vở, quần áo, đoàn người từ từ đi đến cô nhi viện.
Trên xe còn bốn đứa trẻ khác, bình thường Tô Thanh Gia không thích ra khỏi nhà nên đối với mấy đứa trẻ này, cô không có ấn tượng gì cả.
⬅ Trước Tiếp ➡