“Trời ạ, đây không phải là một giấc mộng sao, quả thật đã về Barcelona rồi, chẳng lẽ vị thần nào đó đã nghe thấy lời kêu gọi của cô? Đúng là mông lung quá.”
Tô Thanh Gia chuyển một cái ghế nhỏ sang, rồi trèo lên đánh răng rửa mặt. Cuối cùng, cô soi gương rồi tự hôn mình “chụt” một cái..
Oa! đúng là đáng yêu quá đi mất, chỉ nhìn thôi đã không thể nhịn được rồi.
Thì ra từ nhỏ đến lớn cô đều là mỹ nhân đó nha, còn muốn cho người khác sống nữa không đây.
Tô Thanh Gia ôm khuôn mặt nhỏ nhắn, trong lòng vô cùng đắc ý.
Đến khi dịch chuyển ánh mắt về phía giường, Tô Thanh Gia mới tỉnh táo lại từ trong sắc đẹp của mình, cuộc sống của cô lại bắt đầu lại lần nữa? Nhưng mà...
Nhà của cô, xe của cô, tiền của cô, đều đã bay mất rồi?
Còn có bộ móng mới làm của cô, nồi canh mới nấu trong bếp của cô?
Cả iphone 6plus nữa?
Tất cả đều mất hết?
Mọi thứ đều quay lại từ đầu ư? Quả là thật đáng sợ!!!!!!!!!!!!!
Editor: Dâu Tây
____________
Nhân lúc mặc quần áo, Tô Thanh Gia tranh thủ sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu mình.
Thứ nhất, cô tên là Tô Thanh Gia, hiện giờ cô tám tuổi. Điều này Không cần chứng minh.
Thứ hai, ba cô tên là Tô Tĩnh Khang, là người gốc Trung, hiện đang làm việc tại văn phòng lãnh sự quán Trung Quốc ở Barcelona Tây Ban Nha.
Còn chức vụ, tha cho cô đi, cô không thể nhớ rõ chuyện khi còn nhỏ.
Thứ ba, mẹ cô tên Minh Linh, là “đại mỹ nhân” mang trong mình hai dòng máu Trung Quốc và Tây Ban Nha, là bậc thầy về đàn dương cầm, tên tiếng anh là Ana, bà chính là người cô vừa gặp.
Đi xuống lầu, Tô Thanh Gia nhìn một vòng quanh ngôi biệt thự nhỏ. Đây là kiểu kiến trúc điển hình của Tây Ban Nha, vừa lãng mạn lại mang theo nét tinh tế, nhất là mái nhà với bức bích họa và vườn hoa nhỏ căng tràn nhựa sống.
“Thanh Gia, mau tới ăn sáng đi.” Tô Tĩnh Khang cầm tờ báo, công việc ở nước ngoài yêu cầu ông phải có sự hiểu biết nhất định về tin tức địa phương.
Tô tiểu mỹ nữ dùng hai tay nhấc mép váy, làm ra một lễ nghi cực kỳ thục nữ:
“Sdias, Tô tiên sinh đẹp trai” (Buổi sáng tốt lành, Tô tiên sinh đẹp trai)