Áo chơi bóng trên người cậu và cả quả bóng trên tay là thứ được phát miễn phí năm Barcelona đạt được giải quán quân. Sau khi nhận được áo cậu ôm bóng chạy một mạch đến sân huấn luyện Barcelona, kêu lớn tiếng: “Một ngày nào đó, tôi nhất định sẽ tập luyện đá bóng ở đây” Sau đó, cậu bị một đám nhóc khác chạy tới giành đồ, đánh tới mức đi đường không nổi.
Bọn nó đánh xong rồi bỏ đi vui vẻ, bóng lưng lẩn khuất vào trong đám người ăn mừng chiến thắng.
Carlos ngừng suy nghĩ đã đi quá xa, tiếp tục đá bóng.
Quả bóng này đã được dùng hai năm, đã mấy lần được người có lòng tốt giúp cậu sửa lại.
Cậu định đến nhà hàng của bác bụng béo ở đầu đường rửa chén để kiếm ít tiền, thực sự những việc mà cậu làm được không nhiều lắm.
_____________
Tác giả có chuyện muốn nói:
Các thiên thần bé nhỏ à! Nếu các nàng đã kiên nhẫn đọc tới những dòng này, xin hãy tiếp tục đọc nhé, tui nhất định sẽ mang tới cho các bạn một cậu bé ngọt ngào nhất có thể, giống như mật ong tươi mới nhất, cả câu chuyện sẽ viết về nhiệt huyết và ước mơ, về một cậu bé nỗ lực phấn đấu, cháy hết mình trên sân cỏ và theo đuổi tình yêu của đời mình.
Kiến thức về bóng đá của tui không phong phú cho lắm, có những chỗ khác với thực tế, hãy nhắm mắt bỏ qua nhé.
Hi vọng câu chuyện ấm áp này sẽ mang đến cho bạn niềm vui và hạnh phúc. Hãy tự tin tiến bước về phía trước mọi may mắn sẽ đến.
_____________
Lời editor: Nhân tiện cũng muốn nói trước đây là một câu chuyện siêu ngọt ngào và dễ thương. Những ai F.A tránh xa hố ra kẻo bị mật đường đè chết =)) À còn rất thích hợp cho những bạn nào yêu thích môn thể thao vua và luôn mơ ước có được tình yêu nơi sân cỏ. Chúng mình sẽ cố gắng edit ra những chương truyện mượt nhất gửi tới bạn đọc. Hãy đồng hành cùng chúng mình trên hành trình này nha.
“Carlos…”
Giọng nói đột nhiên vang lên nhưng không hề ảnh hưởng đến việc đá bóng của Carlos, cậu tiếp tục đá đổ lon. Đợi đến khi cậu quay đầu lại thì búp bê tóc đen đã xuất hiện trước mặt cậu.
Cậu có chút căng thẳng nên hơi ngây người ra.
Tặng cho anh, cảm ơn anh hôm nay đã nói chuyện với em.” Tô Thanh Gia đưa đồ vật đang cầm trên tay cho Carlos, đương nhiên cô sẽ không vạch trần sự căng thẳng trong cậu.
Tâm hồn của trẻ con lúc nào cũng rất yếu ớt, cô phải bảo vệ sự thiện lương hồn nhiên của họ.
Tô Thanh Gia cố tìm một lí do để tặng quà cho Carlos, mặc dù hầu như là cậu im lặng không nói gì, để mình cố luyên thuyên.
Carlos muốn từ chối nhưng cậu không thể mở miệng được.
Đó là một quả bóng và một bình nước mới. Hai thứ đều màu trắng, trên mặt là lá cờ màu đỏ với mấy ngôi sao, là quốc kì, nhưng Carlos không nhận ra đó là quốc kì của đất nước nào.
“Em phải đi rồi, lần sau gặp lại nhé.” Tô Thanh Gia không đợi Carlos từ chối đã đẩy hai thứ đó vào ngực Carlos, bở vì ba ba đẹp trai vẫn còn đang đợi cô ngoài kia.
Lúc này, Carlos không vội quay lại tập bóng mà cúi người xuống, gỡ bao cát ra.
Hôm nay là lần đầu tiên có người nói với cậu: Anh đá bóng rất tuyệt, rất có thiên phú, hãy tin em.”