⬅ Trước Tiếp ➡

vì đồ ăn ngon, cô mãn nguyện đến mức đôi mắt cong cong lại như vầng trăng khuyết.
Nhưng những chuyện này cũng chẳng liên quan gì với Diệp Lệ Thành, sau khi buông đũa thì anh mới phát hiện ra Thẩm Ngữ đang ăn hộp cơm hải sản mà anh đã bỏ sang một bên.
Lúc đó anh không biết nên bày ra biểu cảm gì.
Đây là hộp cơm mà anh không ăn… Trên lý thuyết thì anh nên cảm thấy có lỗi, bởi vì người ta đã vất vả đưa cơm đến cho mình như thế mà mình lại để người ta ăn một món khó ăn như vậy.
Nhưng anh cũng có chút không tự nhiên bởi vì anh là người đã có gia đình, để cô ăn cơm của anh như vậy thì không ổn cho lắm.
Nhưng khi nghĩ đến tuổi của cô thì anh liền bình thường trở lại, thôi bỏ đi, chắc đây là món mà mấy người trẻ thích ăn.
Cứ như vậy Diệp Lệ Thành chỉ còn mỗi cảm giác có lỗi nhưng anh lại không biết nên mở miệng như thế nào.
Suy cho cùng thì anh vẫn là trưởng bối vậy anh cứ lựa dịp rồi bù đắp cho cô một cách khéo léo thì hơn.
“… Hôm nay đồ ăn rất ngon.” Đây là lời nói thật, anh rất hiếm khi ăn được món xào nào vừa miệng như vậy.
“Thật sao?
” Sự vui mừng lập tức hiện lên trong đôi mắt cô.
Diệp Lệ Thành bình tĩnh gật gật đầu, giọng điệu vẫn xa cách như cũ, “Là ai làm vậy?” Rạng mây đỏ lặng lẽ hiện lên trên gương mặt cô, đôi mắt mèo thoáng hiện chút ngượng mùng, thoạt nhìn có thêm vài phần trẻ con, “Là em làm.” Giọng nói mềm nhẹ khác xa hoàn toàn so với vẻ bề ngoài của cô.
Diệp Lệ Thành kinh ngạc nhìn cô, cô còn biết nấu ăn sao?
Cũng không thể trách vì sao anh lại mang loại suy nghĩ như thế.
Bởi vì bề ngoài của Thẩm Ngữ rất diễm lệ, giống như một đóa hồng đỏ có gai, nếu đặt việc nấu ăn vào chung với cô thì thật giống như hai đường thẳng song song chẳng có điểm giao nhau vậy.
Đúng là Thẩm Ngữ không biết nấu ăn, lúc còn ở bệnh viện thì cũng không có điều kiện để nấu, kỹ năng này chỉ mới được luyện trong suốt một tháng vừa rồi.
Diệp Lệ Thành trầm mặc, anh dừng một chút rồi mới nói nói “Ăn rất ngon.” Giọng điệu có chút độ ấm.
“Chú thích là tốt rồi ” Nội tâm Thẩm Ngữ nhảy nhót một nhưng ngoài mặt thì vẫn e thẹn như cũ, “Thế… Ngày mai chú muốn ăn cái gì?” Hửm?
Ngày mai?
Diệp Lệ Thành “…” “Còn tới nữa?” Cảm nhận được sự không chào mừng trong giọng nói của Diệp Lệ Thành, Thẩm Ngữ giương mắt lén nhìn anh rồi cẩn thận mở miệng “Dì Cố kêu em đến đây mỗi ngày.” Diệp Lệ Thành trầm mặc, đau đầu đỡ trán “Tới làm gì?” Lúc này đến phiên Thẩm Ngữ nói không nên lời, một lúc sau cô mới mở miệng “… Đưa cơm?” Cố Uyển Như cũng không nói là cần cô đến đây làm gì mà chỉ kêu cô đến đây thôi.
“…” “Được rồi,” Diệp Lệ Thành không muốn khó xử cô, sau khi suy nghĩ một lúc thì anh trả lời, “Sau này không cần phải đưa cơm nữa, cứ đến đây giúp tôi dịch tài liệu là được rồi.” “Vâng ” Ban đêm, trong phòng ngủ, hai vợ chồng đối mặt nói chuyện với nhaụ Diệp Lệ Thành “Là em kêu Thẩm Ngữ mỗi ngày đều đến?” Cố Uyển Như “Đúng vậy, bác sĩ Lâm nói hai người quen thuộc với nhau thì xác suất thành công mới cao hơn.” Diệp Lệ Thành “…” Thôi bỏ đi, vợ anh vui là được.
Từ đó về sau, mặc


⬅ Trước Tiếp ➡