Từ sau khi cha mẹ qua đời, số phận của cô đã không do mình quyết định. Giây phút này, việc cô có thể tạm thời thoát khỏi tai họa hay không, quyền quyết định nằm trong tay thiếu niên tên Tạ Tư Chỉ.
Tạ Tư Chỉ im lặng.
Anh nhìn về phía Hứa Uyên, nhìn cô rất lâu, trong đôi mắt đen như ngọc của anh lóe lên một tia sáng tối mơ hồ mà không ai có thể nhìn rõ.
Cơn gió lạnh thoáng qua, anh đột nhiên mỉm cười. Tạ Tư Chỉ chậm rãi, ung dung, bắt đầu tháo từng chiếc cúc áo sơ mi của mình. Ngón tay của anh thon dài và đẹp hiếm thấy.
"Đã làm sai thì phải bị phạt, đó là điều đương nhiên."
Thiếu niên cởi áo sơ mi, ném sang một bên. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười lười biếng, rồi bước ra ngoài cửa. Quay lưng về phía mọi người trong sảnh, anh quỳ xuống bậc thềm dưới màn đêm.
Người hầu bối rối, sau khi xác định Tạ Tư Chỉ nghiêm túc, đã mang đến một chiếc roi dính đầy vết máụ
Tạ Văn Châu hằn học nói "Trước khi anh cả ra nước ngoài đã giao cho tôi quản lý tạm thời các công việc trong trang viên, nếu cậu đã muốn bị đánh, thì đừng trách tôi không khách khí."
"Đánh." Anh ta chỉ vào Tạ Tư Chỉ, nói với người hầu, "Đánh thật mạnh cho tôi."
Cơ thể của thiếu niên trông mảnh khảnh, nhưng lại có những đường nét và cơ bắp đẹp đẽ.
Cánh đồng hoa hồng dưới ánh trăng ánh lên một sắc đỏ thẫm như sóng biển.
Ánh trăng rọi xuống, lưng của Tạ Tư Chỉ đầy những vết sẹo mới cũ chồng lên nhau, lấm tấm và nhợt nhạt.
Gió xuân đêm thổi lay tóc mái trên trán anh, anh đứng im, bóng lưng cô độc.
Tiếng roi vụt vào da thịt vang lên trong đêm tĩnh mịch, khiến người nghe phải kinh hãi.
Tạ Tư Chỉ rên nhẹ.
Từ đầu đến cuối, lưng anh không hề cúi xuống một chút nào.
Hứa Uyên đứng rất xa.
Ánh đèn chao đảo, nhưng vào khoảnh khắc đó, cô dường như cảm thấy những giọt máu văng lên gấu váy của mình đang phất phơ trong gió.
Nhà họ Tạ không đối xử tệ với cô về mặt vật chất. Họ sắp xếp cho Hứa Uyên một căn nhà nhỏ khá tốt để ở tạm.
Giường trong phòng rất mềm mại.
Đã lâu rồi cô không được ngủ trên một chiếc giường thoải mái như vậy, nhưng trở mình qua lại suốt nửa đêm cô vẫn khó lòng chợp mắt. Cô nghĩ về những chuyện xảy ra tối nay.
Thiếu niên tên Tạ Tư Chỉ đã chịu một trận đòn roi.
Tạ Văn Châu mất đi điểm yếu của anh ta, sự kiêu căng cũng tan biến. Anh ta không dám động đến Hứa Uyên nữa.
Khó mà nói rõ, bị băng Thanh Mộc bán đi quay phim hay bị đưa cho Tạ Doanh Triều làm món đồ tình ái, điều nào sẽ thảm hơn.
Nhưng ít nhất bây giờ, cô đã thoát khỏi căn phòng ngục giam đó và cũng tạm thời tránh xa được nanh vuốt của Tạ Văn Châụ
Bên ngoài là thế giới rộng lớn, bên ngoài cũng có nhiều loại người. Ở trong thế giới như vậy thêm một ngày, cô sẽ có thêm một phần cơ hội để tự cứu mình.
Chỉ là thiếu niên đó, Hứa Uyên không khỏi nhớ lại khuôn mặt của anh ta.
Mới gặp lần đầu, rõ ràng anh có thể cùng Tạ Văn Châu đạt được thỏa thuận đôi bên cùng có lợi, nhưng lại kiên quyết cởi áo sơ mi quỳ xuống chịu gia pháp.
Sau khi chịu phạt, lưng anh bê bết máu, nhìn mà khiếp đảm.
Hứa Uyên ở tầng hai của căn nhà nhỏ, cửa ban công mở rộng, mùi thuốc lá từ tầng dưới bay lên.
Cô đứng dậy đi ra ban công, nhìn xuống qua khung lan can.
Dưới ánh trăng, Tạ Tư Chỉ đứng bên cạnh cánh đồng hoa hồng. Bộ quần áo ban đầu của anh bị vấy máu, anh đã thay một chiếc áo sơ mi bằng vải lụa màu đen, không cài nút, trên ngón tay kẹp một điếu thuốc vừa châm lửa.
Gió đêm thổi tung chiếc áo của anh, những vết roi ngang dọc trên lưng còn thấm đẫm máụ
Anh không băng bó vết thương, để nó lộ ra trong làn gió lạnh của đêm.
Khói thuốc nhẹ nhàng thoát ra từ môi anh.
"Cô tên là Hứa Uyên?"