⬅ Trước Tiếp ➡
Sơ Vũ nuốt nước bọt một cách vô thức, bỗng có tiếng cộc cộc vang lên từ đâu đó khiến cô giật mình. Chớp mắt một cái, trời đã sáng bảnh.
"Chết tiệt, hóa ra là mơ à "
Sơ Vũ bực bội bò dậy khỏi giường, nhìn chiếc chăn bị cô cuộn vào chân, trên người vẫn còn cảm giác nóng bức.
Chỉ một giây, Sơ Vũ tự tha thứ cho mình vì mới chia tay không bao lâu đã mơ thấy người đàn ông khác. Người trẻ tuổi, cơ thể khỏe mạnh, nhìn trai đẹp thì đã sao chứ?
Thế thì sao, có giết người đâu mà lo.
Cô và Giang Ký Bạch ở bên nhau hai tháng, vẫn luôn giữ hình tượng "bé ngoan", tay còn chưa nắm được mấy lần, làm sao biết ai "lớn" hơn.
Thôi được rồi, chuyên nghiệp thì vẫn hơn.
Sơ Vũ xỏ dép lê, lúc này mới nhận ra tiếng gõ cửa ban nãy không phải trong mơ. Cô vẫn chưa quen với việc sống chung cùng người khác, liền mở cửa ngay mà chẳng suy nghĩ gì.
"Có chuyện gì mà sáng sớm đã gõ cửa thế?"
Nói xong, ánh mắt cô dừng lại ở chàng trai trước mặt. Chiếc áo thun đen đơn giản nhưng được anh mặc trông đẹp đến lạ, bờ vai rộng làm tôn lên dáng áo gọn gàng.
Thẩm Trạc giơ điện thoại lên cho cô xem "Bây giờ là 1 giờ chiều rồi."
"À... Tôi chưa nhìn giờ, anh có việc gì không?" Ánh mắt Sơ Vũ hơi lảng tránh. Dù sao đây cũng là người vừa xuất hiện trong giấc mơ, không khỏi cảm thấy hơi chột dạ.
Cô bắt gặp ánh mắt của Thẩm Trạc cũng như né tránh mình. Thật kỳ lạ, chẳng lẽ một người "đầy kinh nghiệm" như anh ta cũng mắc chứng sợ giao tiếp giống cô?
Không thèm nhìn thẳng vào cô, Sơ Vũ nghi ngờ người này bị lác mắt. Thật đáng tiếc cho gương mặt đẹp trai đến mức người ta không dám nhìn thẳng.
"Là cô nói với môi giới tôi nuôi chó, nên yêu cầu giảm 20% tiền thuê nhà à?"
Giọng nói của Thẩm Trạc lạnh nhạt, anh nghiêng người nhìn vào bức tranh treo trên tường phòng khách.
Sơ Vũ vừa thức đêm cả đêm qua, đầu óc phản ứng có chút chậm chạp. Sau đó cô mở điện thoại ra xem tin nhắn của môi giới, quả nhiên thấy họ trả lời đồng ý giảm giá.
Tình huống có chút ngượng ngùng, môi giới này EQ thấp đến mức khiến cô không biết nói gì.
"Tôi không cố ý mách lẻo... Chỉ là trước đó anh ta không nói nhà này có nuôi thú cưng, rõ ràng là lừa tôi, tôi không nhằm vào anh."
Khóe mắt Thẩm Trạc liếc thấy khuôn mặt đỏ bừng như trái đào của cô gái trước mặt, giọng nói càng lúc càng nhỏ. Chẳng lẽ anh đáng sợ đến vậy sao?
"Cô sợ chó à?"
Sơ Vũ vội lắc đầu "Không có ảnh hưởng gì đâu, chỉ là có hơi... sợ một chút."
Hồi nhỏ cô từng bị chó đuổi, tuy không bị cắn, nhưng ngã một cú đau điếng.
"Sau này đừng tìm môi giới nữa." Thẩm Trạc mở điện thoại ra, đưa tin nhắn của mình cho cô xem "Trực tiếp tìm tôi, tôi sẽ bồi thường cho cô."
Sơ Vũ nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn trên màn hình "Nuôi thú cưng tăng 30% tiền thuê nhà."
Chàng trai này lại sẵn sàng trả chênh lệch "30%?"
Cô chỉ yêu cầu giảm 20%, mà phòng của Thẩm Trạc vốn dĩ có nhà vệ sinh riêng, giá thuê chắc chắn cao hơn cô. Số tiền chênh lệch này bị ai ăn bớt, không cần nói cũng hiểụ
"Xin lỗi nhé." Sơ Vũ nhỏ giọng nói, khuôn mặt nóng bừng, tự dưng lại khiến người ta phải bỏ ra số tiền lớn như vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡