Chương 5
Vũ, cô lập tức hạ tầm mắt xuống, đáp xuống nơi nào đó sau vai anh, "Cảm ơn anh, cảnh sát Chụ" "Chu Tĩnh Vũ." Người đàn ông sửa lời cô, "Tôi mới chuyển đến đây, sống ở 501, đều là hàng xóm, về sau nếu cần giúp đỡ thì cứ nói." Thành Dao ngoan ngoãn gật đầu, "Tôi tên là Thành Dao, Thành trong thành đạt, Dao trong dao trì." Dao trì nơi ở của Tây Vương Mẫu trong truyện thần thoại Cô gái trông thật dịu dàng và an tĩnh, hai gò má phơn phớt hồng.
Trong một không gian hạn chế, khứu giác trở nên sắc bén.
Chu Tĩnh Vũ ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên người Thành Dao, không phải mùi nước hoa mà giống như là mùi thơm sạch sẽ tinh khiết của cơ thể.
Cổ họng Chu Tĩnh Vũ đột nhiên thắt lại, điều này khiến anh càng thêm lúng túng.
Anh hắng giọng, cố tình tránh ra một khoảng cách với Thành Dao, lúc này mới bước lên lầụ Rất nhanh đã tới cửa 505, Thành Dao lấy chìa khóa ra mở cửa.
Bạn thuê chung nhà chưa về, trong nhà vắng lặng.
"Thùng này đặt ở đâu?" Chu Tĩnh Vũ hỏi.
Thành Dao đẩy cửa phòng ngủ của mình ra, "Đặt ở đây là được." Sau đó cô nói tiếp, "Thật sự cảm ơn anh, cảnh sát Chụ..Tĩnh Vũ." Chu Tĩnh Vũ nghe cô nửa đường sửa miệng, khẽ cười rồi đặt thùng hàng xuống.
"Anh có muốn uống nước không?" Thành Dao buột miệng, không biết là để tỏ vẻ khách khí hay là muốn anh ở lại thêm một lúc nữa.
Chu Tĩnh Vũ chỉ về phía đối diện, "Tôi về nhà uống được rồi." Cửa sổ phòng ngủ của Thành Dao đối diện với nhà của anh.
Thân thể kỳ quái muốn ở trong căn phòng tràn ngập hương vị của Thành Dao thêm một lúc, nhưng lý trí của anh lại nghiêm khắc cảnh báo bản thân, phải nhanh rời đi trước khi xảy ra bất cứ điều gì.
Trước khi Chu Tĩnh Vũ đi ra ngoài, anh đột nhiên dừng lại, quay người lại nói với Thành Dao, "À, cái bộ vuốt tắm kia dùng không tốt, con chó nhỏ thì không biết, nhưng chó lớn thì khẳng định là không trói được." Thành Dao sững sờ trước những gì anh nói, cho đến khi Chu Tĩnh Vũ rời đi, cô vẫn đang suy nghĩ câu nói không đầu không đuôi này là có ý tứ gì.
Cô trở về phòng của mình, chợt thấy trên bàn có một bộ còng tay giác hút mà cô chưa kịp cất đi, lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ Thì ra anh ấy nhìn thấy cái này Giây tiếp theo, bừng tỉnh đại ngộ x2 Hóa ra Chu Tĩnh Vũ chính là cái thằng cha đã đánh giá không tốt về shop online của cô Thành Dao nghĩ rằng nếu cô biết được người nào lấy còng tay tình thú của cô trói con chó lại để tắm cho nó, cô nhất định sẽ mắng hắn một trận nên thân, nhưng sau khi phát hiện ra người kia chính là Chu Tĩnh Vũ, cô lại nhát gan.
Cô không chỉ nhát đến mức không dám chất vấn Chu Tĩnh Vũ, mà còn nhát đến mức khi anh vừa bóp cổ vừa thô bạo xỏ xuyên vào cơ thể cô, cô còn cảm kích đến nước mắt nước mũi giàn dụa.
Đúng vậy, trong giấc mộng xuân đêm đó, thân ảnh cao lớn đè lên người cô có một khuôn mặt khuôn mặt của Chu Tĩnh Vũ.
Mấy ngày kế tiếp, họ không gặp lại nhaụ Bất kể là ca sáng hay tối, Thành Dao cũng không gặp lại Chu Tĩnh Vũ, anh dường như đã ra khỏi nhà, căn phòng tối om không bật đèn trong nhiều đêm liên tiếp.
Phỏng đoán của Thành Dao là đúng, phải hơn một tuần sau, Chu Tĩnh Vũ một thân phong trần mệt mỏi trở về sau chuyến công tác.
Anh không về nhà ngay mà vào một quán ăn nhỏ ở cổng tiểu khu, gọi một tô mì bò và