⬅ Trước Tiếp ➡

Canh Minh lại dậy ngay sau khi chuông reo.
Chưa bao giờ ngủ nướng.
Anh rửa mặt xong rồi gọi Diệp Khúc Đào dậy, cô mới kỳ kèo dậy khỏi giường.
Hai người đều bận nên tới một cửa tiệm nhỏ ở gần nhà ăn sáng.
Hôm nay anh không họp nên chỉ mặc quần âu với áo sơ mi xanh rồi đi.
Diệp Khúc Đào mặc đồng phục, âu phục nữ với loại váy ôm hông, hôm nay cô phải cùng lãnh đạo ra ngoài khảo sát.
Đoán chừng cả ngày hôm nay sẽ rất mệt.
Diệp Khúc Đào sửa soạn rồi đi ra cửa, ra với anh rồi đóng cửa lại, lúc đợi thang máy, Diệp Khúc Đào còn đưa tay sờ lên quần áo của anh.
Cô thật sự không có khả năng chống cự với Chu Canh Minh mặc âu phục, rất thích sờ mó.
Nhưng lại bị Chu Canh Minh túm lấy tay ngăn cản “Cẩn thận bị ảnh hưởng.” Diệp Khúc Đào “...” Cẩn thận bị ảnh hưởng, giữ khoảng cách.
Bên ngoài có người thì thôi đi, không có người cũng không được sờ.
Hôm qua là ai bảo cô lật người vểnh mông lên, tiếp tục làm phía sau lúc cô mệt muốn chết hả.
Diệp Khúc Đào có chút tức giận nhìn anh, cô cảm thấy cả hai đã giống như tri kỉ của nhau rồi, sao đóng cửa thì phóng đãng mà ra ngoài lại đứng đắn, còn phải giữ khoảng cách tới vậy.
Tuy trong lòng Diệp Khúc Đào nghĩ vậy, nhưng cô cũng không để tâm, cô thật sự đã quá mê Chu Canh Minh rồi, ai bảo cô phải tốn hết tâm tư theo đuổi Chu Canh Minh cơ chứ.
.....
Sau khi Diệp Khúc Đào rơi vào lưới tình với Chu Canh Minh, cô đã hỏi thăm các đồng nghiệp về tình trạng hôn nhân của anh.
Vốn dĩ cô cho rằng nếu người còn trẻ thì cô còn có cơ hội, chứ người đã hơn ba mươi tuổi, chắc đã sớm kết hôn, sinh con rồi.
Nghĩ vậy cô liền thấy hết hy vọng, kết quả ông trời chiếu cố, anh vẫn còn độc thân.
Trước kia có từng quen bạn gái hay không thì cô không biết, nhưng bây giờ thì không có, vẫn còn trong tình trạng độc thân, quả thực chính là một kẻ cuồng công việc.
Anh là người khá được yêu mến trong văn phòng, không ít người muốn giới thiệu đối tượng cho anh nhưng chưa có ai phù hợp, cũng không biết được tiêu chuẩn chọn người yêu của anh là gì.
Đồng nghiệp nói có thể là bằng không với thân phận như vậy, không thể không có ai theo đuổi, có lẽ là do tiêu chuẩn quá cao, thích những người phụ nữ có điều kiện tốt một chút nên tới giờ vẫn còn độc thân.
Diệp Khúc Đào thầm nghĩ, vẫn có thể hy vọng, biết đâu lại thành sự thật.
Cô vẫn luôn thầm chú ý đến Chu Canh Minh, tuần đó là khoảng thời gian mà anh bận rộn nhất, mỗi tối đều phải ở lại tăng ca.
Anh có trợ lý chăm sóc nhưng lại là một sẽ không đủ tinh tế.
Diệp Khúc Đào là một nhân viên công chức cấp thấp, đến giờ về là có thể tan làm nhưng cô không rời đi, vẫn luôn ở bên ngoài văn phòng của Chu Canh Minh chờ đợi.
Khó khăn lắm mới chờ được đến khuya, không thấy anh đi ra, cô cố ý pha một chén nước trà, rồi tiến đến gõ cửa.
Chu Canh Minh bảo cô đi vào, Diệp Khúc Đào đặt chén nước trà trên bàn anh rồi nói “Phó giám đốc sở Chu, em thấy anh tăng ca vất vả, nên em pha cho anh ly trà, đây là trà kỷ tử đen, có tác dụng giúp sáng mắt, em thấy anh thích uống nước kỷ tử như vậy, vừa hay còn là nông sản giải


⬅ Trước Tiếp ➡