⬅ Trước Tiếp ➡
 
 
 
Khuôn mặt tuấn tú của Chiến Hàn Quân có chút hóa đá “Con đang khen cô ta à?’ “Thật thà cầu thị!” “Đọc cho bố nghe!” Chiến Hàn Quân tò mò, cậu con trai xưa nay chẳng bao giờ quan tâm đến văn.
học, không ngời hôm nay lại ngấm được mỹ cảm thơ ca.
Mặt Chiến Quốc Việt toàn vẻ kháng cự.
Dù thơ ca rất đẹp nhưng thơ chua xót như vậy, thì đánh chết cậu cũng không đọc.
Chiến Hàn Quân biết Chiến Quốc Việt rất cứng đầu, không thể ép cậu làm bất cứ điều gì.
“Không cần đọc nữa” Sau đó anh quay lại phòng làm việc của mình.
Lạc Thanh Du vội vã đến nhà trẻ, những vẫn muộn hãi tiếng.
Thanh Tùng và Thanh An ở lại văn phòng của giáo viên, nhiệt tình trò chuyện với cô giáo.
“Cô giáo, sao mẹ chúng con vẫn chưa đến? Cô gọi điện hỏi mẹ còn nhớ mình bỏ hai đứa bé ở nhà trẻ không?” Đang nói là Thanh Tùng.
Bé thiên sứ Thanh An ngay lập tức nói tố thay cho mẹ: “Anh, mẹ đi làm bận mà, anh đừng nóng ruột” Chỉ có điều mới ở với nhau một ngày, cô giáo đã phải lòng hai bé thiên thần này. Không chỉ xinh xắn mà cái miệng nhỏ nhắn cũng rất biết nói chuyện.
Cô giáo không khỏi trêu chọc hai đứa: “Hai con trông không giống nhau chút nào, thật sự là sinh đôi sao?” “Đúng vậy, bởi vì con thừa hưởng tất cả những.
ưu điểm của mẹ, anh trai con thừa hưởng tất cả những khuyết điểm của mẹ. Vì vậy, hai chúng con trông không giống nhau” Thanh An lặp lại nguyên.
văn những gì mẹ đã nói.
Thanh Tùng ngay lập tức phản bác lại quan điểm của em gái: “Vớ vẩn, bởi vì trong chúng ta một người giống bố, còn người kia giống mẹ” Thanh An bĩu môi: “Dù sao em cũng không muốn giống bố. Em muốn đẹp như mẹ” “Em yên tâm đi, nguyện vọng của em đã thành hiện thực.” Thanh Tùng nói.
Các giáo viên bật cười trước sự ngốc nghếch, dễ thương của lũ trẻ.
Khi Lạc Thanh Du bước vào, giáo viên nghiêm lồi biết cô đi làm rất bận, nhưng để bọn trẻ n trường lâu như vậy mới đến trường đón chúng sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến sự trưởng thành của bọn trẻ. Mong cô ngày mai sẽ chú ý hơn.” Lạc Thanh Du gật đầu phụ họa.
Nhưng trong lòng lại bưồn rầu, ngày mai làm thế nào? nhà. Thanh Lòng nặng tâm sự đón bọn trẻ Tùng và Thanh An đứng trước mặt cô như thần giữ: cửa.
“Mẹ, mẹ hãy thành thật nói cho con biết, vết thương trên người của mẹ là do đâu?” Thanh Tùng nghiêm mặt chất vấn Lạc Thanh Du.
“Mắt của mẹ biến thành thỏ đó, mẹ đã khóc!” “Thanh An nói.
Lạc Thanh Du nhìn ánh mắt quan tâm của hai bé con, trong lắm như trộn trăm vị, khó mà tả thành lời.
Hai đứa yêu cô ấy vì suốt năm năm qua, cô đã dốc hết sức lực, tình cảm yêu thương hai đứa. Tình yêu là từ hai phía Nhưng Chiến Quốc Việt lại không có được may mắn này.
“Mẹ không sao” Lạc Thanh Du lên tỉnh thần.
Hai đứa trẻ ôm chầm lấy mẹ: “Mẹ ơi, cố gắng Đêm đó, Thanh An lên cơn sốt cao. Lạc Thanh Du bế con gái đến bệnh viện giữa đêm hôm khuya khoảt, trực ở phòng cấp cứu.
Thế giới rộng lớn, chẳng thiếu cái lạ.
Bác sĩ cấp cứu hóa ra là em gái cùng cha khác mẹ của cô, Lạc Thanh Phương.
Mặc dù Lạc Thanh Du và Lạc Thanh Phương đều là con gái nhà họ Lạc, nhưng đãi ngộ dành cho hai chị em nhà họ Lạc khác biệt một trời một vực.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Sau khi bố Lạc Thanh Du ly hôn với mẹ cô, ông ta kết hôn với mẹ của Lạc Thanh Phương.
‘Thoạt nhìn thì là ly hôn và kết hôn bình thường, nhưng Lạc Thanh Phương chỉ kém Lạc Thanh Du hai tuổi.
⬅ Trước Tiếp ➡