⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

ty chuyển nhà vội vàng đi khắp nơi, quên không lo lắng chăm sóc cho con gái.
Trần Nghiêu ôm con búp bê thỏ của mình, đứng trên hành lang, cúi đầu hờn dỗi.
Ngày bố mẹ cô quyết định chuyển đi, họ làm thủ tục chuyển trường cho cô, hôm sau tỉnh dậy, lúc mặc đồng phục đi học, Chu Linh mới nhớ ra mình đã quên nói với cô.
Dù sao cô cũng là con nít, không cần tham khảo ý kiến qua.
Trần Nghiêu không khóc hay làm nháo khi tức giận, chỉ là cô không chịu nói gì.
Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra, cô ngẩng đầu, nhìn thấy một mỹ nữ bước ra, cười với cô "Bé con đáng yêu, cháu đang tìm ai vậy?" Phía sau cô ấy là một cậu bé đeo cặp sách, có nét mặt giống với người phụ nữ này, rất đẹp.
Trần Nghiêu ngây người nhìn họ, quên mất phải nói chuyện.
Buổi tối, Chu Linh đưa cô đến nhà hàng xóm làm khách, là người phụ nữ xinh đẹp đó ra mở cửa, cô ấy tên là Chử Huệ Thanh, tính tình hiền lành dễ mến.
Tính tình của Chu Linh tương đối thẳng thắn, đặc biệt có thể thân với những người hàng xóm mới một cách nhanh chóng.
Lâm Trưng một bên đang nghiêm túc chơi Lego, còn Trần Nghiêu thì yên lặng ngồi nhìn anh.
Đó là một con chó con, anh đã tặng nó cho Trần Nghiêu khi Chu Linh đứng dậy và đưa Trần Nghiêu tới để nói lời tạm biệt.
Cô cẩn thận cầm lấy nó, đôi mắt to cong lại thành nếp gấp.
Chu Linh nhắc nhở cô "Nghiêu Nghiêu, cảm ơn anh trai của con đi." Khi hai bà mẹ thảo luận về con cái, họ mới biết rằng hai đứa bé bằng tuổi nhau, nhưng Trần Nghiêu nhỏ hơn Lâm Trưng ba tháng.
"Cảm ơn anh trai." Trần Nghiêu ngượng ngùng nói với anh.
Khuôn mặt xinh xắn của Lâm Trưng vẫn bình thản "Không có gì." Chử Huệ Thanh xoa đầu Trần Nghiêu "Hoan nghênh Nghiêu Nghiêu đến chơi với dì và anh trai trong thời gian tới." Buổi tối, Trần Nghiêu ôm con chó con không nỡ bỏ xuống, Chu Linh thở phào khi thấy con gái cuối cùng cũng nở nụ cười.
Sau đó, Trần Nghiêu trở thành bạn cùng lớp với Lâm Trưng, nhưng sau đó kết quả bài kiểm tra đầu vào của Trần Nghiêu không đạt yêu cầu, Chu Linh quyết định cho cô vào một trường trung học cơ sở tư thục, còn Lâm Trưng được nhận vào trường trung học trực thuộc Đại học Giang.
Nam nữ chính học cùng lớp với nhau năm lớp 5,lớp 6 tiểu học và hiện tại là cùng trường THPT, còn 3 năm THCS lớp 7,8,9 thì khác trường nhé.
Trước kỳ thi tuyển sinh cấp ba, Trần Nghiêu căng thẳng đến mức không ăn được gì, mãi đến lần thi thử cuối cùng, cô mới đạt được số điểm tương đối lý tưởng, sau đó mới buông lỏng tâm trạng.
Cô nghĩ với số điểm này, cô có thể vào một trường cấp ba với Lâm Trưng.
Cô nghĩ rằng mình sẽ luôn được anh che chở và bao bọc vô điều kiện, có thể bắt kịp bước chân của anh, anh vẫn có thể hào phóng tặng cho cô món đồ chơi mà anh yêu quý như thuở ban đầụ Nhưng có lẽ, tất cả đều là sự mơ tưởng của cô.
Đại Âm không ngờ rằng Trần Nghiêu lại gọi cho mình vào lúc mười giờ đêm trước ngày thi cuối cùng, còn kể cho cô nghe một câu chuyện về người bạn của mình.
Người bạn đó đã cãi nhau với một người anh thân thiết, họ đã không nói chuyện với nhau ba ngày, đến khi nói chuyện lại thì chỉ toàn là những điều khó nghe.
Từ những lời kể của Trần Nghiêu, Đại Âm đã đưa ra một kết luận như phá vỡ bức màn bí ẩn "Người bạn đó của cậu đã thích cái anh kia rồi " "Cái gì?
" Cô hơi sốc.
Đại


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡