⬅ Trước Tiếp ➡

mắt của anh nhìn xuống ly sữa trong tay cô, giống như một ngọn lửa đang thiêu đốt, làm cô khẩn trương tim đập mạnh hơn.
Lần đầu tiên đứng gần anh như vậy, Thi Nịnh có thể cảm nhận được chiều cao của hai người.
Anh rất cao, bóng người phủ xuống hoàn toàn bao trùm lấy cô.
Thi Nịnh thấy anh không nói tiếng nào, nội tâm đấu tranh một hồi rồi cân nhắc nói "Bác gái nói uống lạnh không tốt." Thi Tần vẫn không lên tiếng, không có bất kỳ động tác nào, không nhận cũng không từ chối, cứ đứng như vậy.
Thi Nịnh ngẩng đầu lên tiếng "Anh?" Đối phương vẫn không phản ứng.
Lúc Thi Nịnh nhụt chí rời đi, anh lại xoay người đi vào phòng, cánh cửa vẫn mở.
Thi Nịnh nghĩ nghĩ rồi đi vào cùng anh, sau đó đặt ly lên bàn.
Thi Tần hình như còn đang bận chuyện gì, vẫn không nói chuyện.
Thi Nịnh đứng một lát, không khí có chút kỳ quái, cô muốn rời đi, nhìn thấy anh đang bận thì nhắc "Anh nhớ uống lúc còn nóng." Cô giơ chân bước về phía cửa.
"Từ từ." Giọng nói lạnh lùng gọi cô lại.
Thi Nịnh quay đầụ Động tác tay của Thi Tần ngừng lại, duỗi tay cầm lấy ly sữa, một hơi uống cạn.
Mắt cô dừng trên yết hầu lên xuống của anh, tiếng ực ực vang lên rất rõ.
Ừng ực ừng ực, cô nhìn Thi Tần uống xong ly sữa sau đó đặt ly về chỗ cũ.
"Mang đi đi." Thi Nịnh trả lời "Dạ." Sau đó quay lại lấy ly.
Nhưng tay trái vừa mới giơ lên đã bị bao phủ bởi một độ ấm xa lạ.
Cô không hiểu gì quay đầu nhìn về phía Thi Tần.
Thi Tần vươn tay kéo cô lại gần, ngón tay cái chạm lên môi cô, nhẹ dùng sức lau laụ Thi Nịnh ngạc nhiên, vội vàng trốn về sau, ánh mắt kinh ngạc nhìn Thi Tần.
Nhưng anh họ rất bình tĩnh, biểu cảm không hề thay đổi.
"Dính sữa." Anh nói sau đó quay đi, sự chú ý quay lại máy tính.
Thi Nịnh che miệng, sắc mặt từ trắng sang đỏ, cả người nóng bừng.
Chẳng lẽ là dính lúc uống sữa?
Nhưng sao anh không nói sớm?
Đồ nhỏ nhen.
Tầm mắt cô hướng tới ngón tay cái của anh, anh không lau ngón tay à?
"Còn có việc gì sao?" Thi Tần dừng lại nhìn cô một cái.
"Không có." Thi Nịnh lắc đầu bưng khay rời đi.
Màn hình máy tính trở nên mơ hồ, Thi Tần hạ mắt xuống nhìn chằm chằm chất lỏng màu trắng trên ngón tay cái.
Anh giơ tay lên, vươn đầu lưỡi liếm vết sữa vào trong miệng.
Không gian yên tĩnh vang lên tiếng mút mát lưu manh.
Anh chép miệng, ánh mắt si mê.
Lúc cô xuống lầu thì bác gái vẫn ở đó, thấy cô thì đi tới, cứ như là đang chờ cô vậy.
"Thế nào?" Bác gái hỏi.
"Uống rồi ạ." Thi Nịnh nói.
Bác gái thấy cái ly không thì cười nói "Ai da, vẫn là em gái tốt, lúc trước bác và dì đều không lay chuyển được nó, cố chấp thật sự." Thi Nịnh có chút không ổn với nụ cười này, nhưng lại không thể cự tuyệt, chỉ đành cười theo.
Sau đó bác gái nói "Vậy Nịnh Nịnh , về sau buổi tối con giúp bác mang sữa bò lên cho anh nhé?" Thi Nịnh bất ngờ, có chút do dự.
Bác gái nói tiếp "Bác sợ bác mà mang lên nó lại không uống, nó đã lên lớp 12 rồi, sức khỏe rất quan trọng, nó cả ngày ăn đồ lạnh như vậy, bình thường cũng thôi đi, trước khi ngủ còn uống lạnh, bị bệnh dạ dày thì biết làm sao đây?" Thi Nịnh đành phải đồng ý.
"Cảm ơn Nịnh Nịnh ." Bác gái cười hì


⬅ Trước Tiếp ➡