⬅ Trước Tiếp ➡

anh trai con.
Lại đây, đây là con gái của chú hai, là Thi Nịnh, em gái của con." Thi Nịnh nhìn theo bóng dáng của Thi Tần, thấy anh từ từ đi tới trước mặt cô.
Vẫn là vẻ mặt vô cảm đó, cúi đầu nhìn cô đang ở đối diện.
"Em gái?" Anh mở miệng.
Cô nhìn chăm chú đôi môi đang nhấp nháy của anh, bắt chước ngữ khí của anh trả lời "Anh trai." Cô thấy lông mày của anh hơi nhướng lên, khuôn mặt lạnh lùng càng thêm anh tuấn, giống như đang cảm thấy vui vẻ, hoặc là đang thấy nực cười.
Thi Nịnh không nhìn nữa, nghĩ thầm, anh họ của cô cũng vậy, cao quý nhưng lại lạnh lùng xa cách.
Vì vậy nên Thi Nịnh sẽ không cần phải lo lắng về việc xem nơi này là nhà mình hay anh trai có tốt với mình không.
Nói cho cùng, cô chỉ là đứa ăn nhờ ở đậụ Tuy rằng có chung huyết thống, nhưng dù sao đã không liên hệ mười mấy năm, cô lại không phải là cha cô, ít nhất cũng có quan hệ ràng buộc với ông nội và bác cả, cô chỉ là một người dư ra, chưa từng gặp bọn họ, bây giờ đột nhiên xông vào cuộc sống của họ, nói chung là cũng không có nhiều cảm tình.
Năm nay Thi Tần mười tám, đang học lớp 12.
Thi Nịnh mười lăm, học lớp 9, không biết bác cả dùng cách gì mà có thể chuyển thẳng cô lên cấp 3, học chung trường với Thi Tần.
Ông nói như vậy sẽ tiện cho anh họ chăm sóc cô.
Lúc ông nói lời này với Thi Nịnh và Thi Tần, cô chỉ nhàn nhạt đồng ý, chấp nhận sự sắp xếp này.
Mà ánh mắt Thi Tần càng trở nên lạnh lùng.
Thi Nịnh nghĩ, anh nhất định sẽ không để bụng hay quan tâm tới cô.
Vừa vặn cô cũng vậy, không cần anh chăm sóc, không cần ai cả.
Nếu cô đã sống, thì sẽ sống thật tốt.
Bác cả quản lý cả sản nghiệp của nhà họ Thi nên không về nhà thường xuyên.
Bác gái cũng có chuyện riêng của mình, hai ba ngày không thấy người đâụ Căn nhà to như vậy, ngoài các dì giúp việc tới quét dọn nấu cơm, thì chỉ có Thi Tần và Thi Nịnh.
Người anh họ này vẫn như ngày mới gặp, rất lạnh lùng với cô, không thân cận cũng không xa lánh, chỉ xem như cô không tồn tại.
Thi Nịnh cũng rất vui vẻ, cố gắng duy trì khoảng cách, tránh quấy rầy anh.
Hai người cứ như vậy ở chung một tuần, trừ bỏ hai câu đối thoại trong ngày đầu gặp nhau thì không nói gì nữa cả.
Cuối tuần Thi Nịnh rảnh rỗi không có gì làm thì vào phòng bếp học nấu ăn với dì.
Dì là người tốt, giản dị nhiệt tình, có lẽ là thấy Thi Nịnh khá tốt nên rất kiên nhẫn chỉ dạy, còn nói chút chuyện trong gia đình cho cô.
"Cậu chủ đối với ai cũng vậy cả, cô chủ đừng nghĩ là cậu ấy chán ghét cô, thật ra đó là một cậu bé tốt, chỉ là tính cách hơi lãnh đạm, nhưng tâm thì rất tốt." Thi Nịnh vui vẻ đáp lại "Con biết rồi." "Rầm", nghe được tiếng đóng cửa tủ lạnh, Thi Nịnh quay đầu nhìn lại, thấy Thi Tần sắc mặt lạnh lùng đang nhìn cô chằm chằm.
Không biết vì sao cô lại chột dạ, lên tiếng "Anh trai." Thi Tần nhìn cô một cái rồi xoay người rời đi.
Thi Nịnh nhẹ nhàng thở ra, dáng vẻ như sắp có bão vừa rồi của anh thật sự làm cô hoảng sợ, có khi nào anh đang nghĩ cô đang nói xấu sau lưng không?
Dì đang đứng bên cạnh nói "Cậu chủ chính là như vậy, cô đừng để ý." Thi


⬅ Trước Tiếp ➡