Chương 13
với sự vô cảm thường ngày thì lúc này càng nguy hiểm hơn.
Thi Nịnh không biết phải chống đỡ thế nào.
"Vậy.." Cô nói, "Nếu anh không uống nữa thì em mang đi." Động tác của cô có chút hoảng loạn, tránh khỏi tầm mắt của Thi Tần, đi lên lấy cái ly.
Thi Tần nắm lấy cổ tay cô, lặp lại "Em uống đi." Anh ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn cô, giọng điệu ép buộc.
Thi Nịnh nhìn anh chằm chằm, trong lòng tức giận, cuối cùng dưới ánh nhìn của anh, cầm ly lên uống cạn.
Rõ ràng chỉ có mấy ngụm mà cô lại uống thật lâụ Thi Tần nhìn chằm chằm đôi môi của người con gái đặt lên mép ly thủy tinh, căng mọng mềm mại, hơi thở mê người.
Làn da rất trắng, cằm rất đẹp, cổ cũng dài, ngưỡng lên tạo thành một vòng cung ưu nhã tuyệt đẹp.
Cổ họng mấp máy, tiếng nuốt ực ực, uống từng ngụm sữa vào bụng.
Hai mắt anh tối sầm, nheo lại, đùi phải chéo qua đùi trái, tạo thành dáng ngồi như một quý tộc, ngón trỏ tay phải gõ gõ.
Thi Nịnh uống xong thì đặt ly lên khay "Em uống xong rồi." "Ừm, ngoan." Anh lại đứng lên, dáng người cao lớn áp bách khiến cô nhất thời quên đi ngữ khí khác thường vừa rồi của anh.
"Anh.." Thi Nịnh thấy anh đang đột nhiên tới gần, cô phòng bị mở miệng.
Ngón cái anh lau môi cô một vòng.
"Lại dính rồi." Anh nói.
Thi Nịnh hơi sững sờ, cảm thấy giọng nói anh có chút khàn khàn, ánh mắt dịu dàng.
Cô mơ mơ màng màng đi ra khỏi phòng anh, mãi đến khi nằm trên giường vẫn còn nhớ tới những câu nói và biểu cảm của anh.
Mấu chốt là, vì sao chính mình lại có cảm giác hít thở không thông thế này?
Lúc Thi Tần cúi đầu nhìn cô, cô phát hiện tim mình đã như ngừng đập, đầu óc trống rỗng, cơ thể nhũn ra.
Một tuần mới bắt đầu, mỗi ngày Thi Nịnh vẫn ngồi chung xe với Thi Tần đến trường, buổi tối vẫn đưa sữa bò cho anh, anh cũng không làm cô khó xử, lần nào cũng uống hết.
Thi Nịnh kết bạn với Trần Tử Hân, cô nàng rất nhiệt tình và hào phóng, khác với sự trầm tĩnh lãnh đạm của cô, như nước với lửa nhưng lại hài hòa đến lạ.
Giữa tháng tư, lớp 12 bắt đầu thi thử, thi xong là tới cuối tuần, thứ hai đi học đã có bảng xếp hạng.
Thi Nịnh và bạn học đi ngang qua bảng vàng danh dự, ánh mắt đã thấy Thi Tần nằm trong top 50, anh vẫn luôn xếp đầu tiên.
Cô nhìn chân dung của anh, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, nghĩ thầm, anh học cũng không quá chăm chỉ, thậm chí là rất nhàn nhã, nhưng thi lại tốt như vậy.
Trần Tử Hân cũng tán thưởng "Đàn anh thật giỏi, cũng thật đẹp trai." Cô cười tủm tỉm nhìn Thi Nịnh, "Anh ấy họ Thi, cậu cũng họ Thi, hai người có phải họ hàng không?
Lúc trước tớ có thấy anh ấy ở tòa nhà Tứ Phương, cũng là ở lầu bốn, có phải là tìm cậu không?" Biểu cảm của Thi Nịnh vẫn không thay đổi, bình tĩnh nói "Trùng hợp thôi." Cô vừa nói xong bỗng phát hiện trong không khí có hơi thở quen thuộc, như gió lạnh thấm vào da thịt.
Cô sững sờ quay đầu nhìn lại, vừa lúc nhìn thấy một hình bóng quen thuộc đang quay lưng với cô.
Thi Tần nghe thấy à?
Cô nghĩ anh sẽ không thích người khác có quan hệ với mình, nếu tùy tiện nói mình là em gái anh có thể sẽ làm anh không vui.
Nhưng cũng không nhất thiết phải nói, chuyện là em gái của Thi Tần cũng không quan trọng.
"Ai,