Cô luôn miệng nói yêu anh, rồi lại tìm trăm phương ngàn kế để kết hôn với anh, giờ lại tuyên bố ly hôn trước mặt bao nhiêu người như thế này, cô tưởng Trái Đất phải xoay theo Dung Nhan cô hay sao? Chẳng nhẽ cô muốn kết hôn thì kết hôn, muốn ly hôn là ly hôn sao?
Anh càng nghĩ càng tức giận, bước chân không kiềm được tăng nhanh, khi đuổi tới chỗ cửa của yến tiệc, anh tình cờ nhìn thấy người phụ nữ mặc váy đỏ nhạt, chân trần đứng cạnh một chiếc xe, trên tay cầm một đôi giày dự phòng trong hộp đằng sau cốp xe.
Cho dù đứng cách một đoạn khá xa, nhưng anh vẫn có thể nhìn thấy gương mặt cô… nhạt nhòa nước mắt.
Anh không kìm được mà càng lúc càng cảm thấy bực bội, giơ tay kéo chiếc cà vạt trên cổ ra ném nó sang một bên, lên tiếng cản cô lại.
"Đứng lại "
Nhưng mà khi anh vừa dứt lời thì cô đã cúi xuống xỏ giày rồi ngồi vào xe, anh định đuổi theo thì xe của cô phóng nhanh ra ngoài, để lại cho anh một tràng khói bụi.
Mục Viễn Hàng chỉ cảm thấy tức tới nỗi ngực nghẹn cứng lại.
Rõ ràng là cô có nhìn thấy anh đuổi theo đằng sau, nhưng lại cố tình làm ngơ rồi rời đi
Cứ như vậy, anh đứng đực ra đó, trợn trừng theo hướng xe cô rời đi, cho đến khi lửa giận trong lòng tiêu bớt đi một chút, mới quay người trở lại buổi tiệc với vẻ mặt lạnh lùng, bế con gái đang ngủ say trên lầu xuống, lái xe về nhà.
Cho đến lúc này, anh mới hiểu được tại sao cô lại bón cơm cho con khi buổi tiệc vừa bắt đầu, rồi lại dỗ cho con ngủ từ sớm.
Thì ra là cô muốn dỗ con ngủ để dễ dàng tuyên bố ly hôn.
Mục Viễn Hàng vừa lái xe vừa cười nhạt, nhưng nếu cô lo lắng cho con gái như vậy, tại sao vẫn tuyên bố sẽ ly hôn chứ?
Đương nhiên, Dung Nhan cũng biết, tạm thời giấu con gái không phải là một kế hoạch lâu dài, nhóc con tinh ranh như vậy, sớm muộn gì cũng phát hiện ra chuyện bọn họ muốn ly hôn.
Nhưng mà, dù thế nào đi nữa, cô cũng không muốn con mình nhìn thấy cảnh tượng bọn họ trở mặt với mặt nhaụ
Dung Nhan không về nhà.
Nếu cuối cùng vẫn đi tới bước này, cũng đã đệ đơn ly hôn, cô sẽ không tính toán tiếp tục sống với anh dưới một mái nhà nữa.
Điều quan trọng nhất là hiện tại lòng cô cũng đang rất rối bời, không thể yên ổn sống chung một phòng với anh, sau khi trở về, hai người sẽ không tránh khỏi nảy sinh cãi vã.
Hiện giờ, cô cảm thấy rất mệt mỏi, không còn sức lực để tranh cãi với anh nữa.
Cô hiểu rõ Mục Viễn Hàng, tối nay, khi cô nói chuyện ly hôn với anh trước mặt bao người, đã làm cho anh mất hết mặt mũi, sau khi về đến nhà, không biết anh còn tức giận đến đâu nữa, mà hậu quả của việc chọc giận anh, cuối cùng người phải chịu tội vẫn là bản thân cô.
Cô không biết những người đàn ông khác có như vậy không, cô chỉ biết là mỗi khi hai người cãi nhau, Mục Viễn Hàng đều thích dày vò đủ kiểu trên giường.
Cô lái xe ngoài đường không mục đích, nước mắt tuôn rơi ngập bờ mi, cho đến khi cạn hết, cho đến khi vơi bớt những ưu tư, bản thân cũng bình tĩnh lại.