⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng hít sâu một hơi, không có chỗ nào để giấu, vậy sẽ không giấu nữa, nàng cần gì phải sợ hãi, quay người lại, nhìn Sở Thừa An cách nàng năm bước, nói "Hầu gia.”
Chỉ nhìn Sở Thừa An nhíu mày thành một chữ "Xuyên", hai mắt như đuốc, toàn thân có ý không vui, mu bàn tay bên hông nổi lên gân xanh, nếu nhung địch thấy bộ dáng này của hắn, sợ là muốn vứt khôi giáp, không cách nào chiến đấụ
Giọng nói của hắn cứng rắn, đàn áp cơn thịnh nộ "Tại sao xé?”
Trầm mặc mấy hơi thở, Đỗ Dĩ Vân sửa sang lại suy nghĩ, nàng hơi ngẩng mặt lên, nói "Xé thì xé, chẳng lẽ còn muốn chọn ngày sao?”
Khẩu khí này của Đỗ Dĩ Vân thật sự là ngông cuồng và tràn ngập khıêu khích.
Đầu lưỡi Sở Thừa An chống lên hàm, nói "Lúc trước ngươi nói Đỗ Như Nguyệt sợ ta, cũng là bịa đặt?”
Đỗ Dĩ Vân nhíu mày, không trả lời mà hỏi ngược lại "Ngài cho rằng trước kia ta lừa ngài sao?”
Sở Thừa An mím môi lại, không nói gì.
Một khi tín nhiệm xuất hiện vết nứt, chuyện trong quá khứ cũng trở nên khả nghi, bao gồm cả Đỗ Dĩ Vân sinh động nói Đỗ Như Nguyệt sợ hắn, lúc ấy hắn tin, hiện giờ lại cảm thấy điểm đáng ngờ trùng trùng điệp điệp.
Đỗ Dĩ Vân "hừ" cười, cũng không giải thích "Ngài nghĩ vậy, đó chính là vậy ”
Sở Thừa An siết chặt nắm đấm.
Đối mặt với Sở Thừa An mơ hồ tức giận, Đỗ Dĩ Vân cười lạnh đem thư đến trước mặt mình, xếp thành hai nửa "Hầu gia đi theo ta, đơn giản là muốn nhìn ta xé thư, vậy ta xé cho Hầu gia xem.”
Tay nàng dùng sức, xé thêm một mảnh từ tờ giấy "xoạt" một tiếng, nó không chỉ là tờ giấy vụn, mà còn là mơ ước không thực tế của nàng.
Đỗ Dĩ Vân có chút hoảng hốt, không ai nguyện ý thể hiện vẻ mặt xấu xí ghen tị của mình ở trước mặt người mình thích. Thôi, đã sớm hạ quyết tâm cắt đứt liên lạc, là nàng ôm vọng tưởng vậy.
Sau khi xé xong, nàng nhìn thấy Sở Thừa An đột nhiên đến gần.
Nói thật, có một khoảnh khắc nàng đã lùi bước, nhưng trong nháy mắt tiếp theo, nàng ngược lại thẳng vai, cho dù chiều cao không sánh bằng Sở Thừa An, nhưng khí thế kia một chút cũng không thua hắn.
Sở Thừa An dừng bước ở trước mặt nàng ba bước, hắn gắt gao nhìn chằm chằm nàng, tựa hồ muốn động tác, rồi lại khắc chế chính mình.
Đỗ Dĩ Vân lại dùng ngón tay mảnh khảnh nắm chặt tờ giấy vụn, nàng lấy khí thế tung lên trời, giấy vụn như những bông tuyết rơi vào giữa hai người, còn có trên người Sở Thừa An.
Nếu như nói những lời nói vừa rồi là khıêu khích, vậy động tác này hoàn toàn chọc giận Sở Thừa An.
"A." Đỗ Dĩ Vân chỉ cảm thấy hoa mắt, nàng bị khuỷu tay của Sở Thừa An đập lên tường, khuỷu tay hắn dùng lực, cứng rắn như tảng đá, kẹt ở cổ Đỗ Dĩ Vân, khiến nàng không thở nổi.
Đầu Đỗ Dĩ Vân đau đến mức không thể phát ra tiếng.
Sở Thừa An từ cổ họng nặn ra thanh âm "Không biết tốt xấu gì.”
Đỗ Dĩ Vân hơi mở môi ra, giống như đang hít thở, lại càng giống trào phúng.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, lãnh ý trong mắt nhau phảng phất như có thể ngưng tụ thành thực chất, giằng co, cho đến khi ánh mắt lạnh như băng của Sở Thừa An rơi vào trên môi nàng.
Cánh môi hồng nhuận từ trước đến nay của nàng phai một chút màu sắc, phấn phấn, không có bộ dáng đáng ghét nhanh mồm nhanh miệng ngày thường, miệng nửa mở nửa khép lộ ra răng nanh, môi dưới có một độ cong mượt mà, ngửa đầu như vậy, giống như đang hôn.
Hắn muốn dùng ngón tay cái hung tợn nghiền môi nàng, sau đó...
Đồng tử Sở Thừa An chấn động, hắn đột nhiên buông Đỗ Dĩ Vân ra, tự mình kéo dài khoảng cách.
Hắn không rõ, làm sao hắn lại có ý nghĩ hoang đường như vậy, lửa giận đột nhiên bị dập tắt, dâng lên một loại cảm giác khác... Hắn căn bản không cách nào nghiên cứu sâu loại cảm giác này.
⬅ Trước Tiếp ➡