⬅ Trước Tiếp ➡
Hai tay Đỗ Dĩ Vân vốn đặt ở trước người, thoáng cái nắm chặt tay, hỏi "Ý của Hầu gia là..."
Trước khi đến, Sở Thừa An đã chuẩn bị xong hai phương pháp đối phó kết quả, liền đem phương pháp đối phó Đỗ Như Nguyệt không thích hắn nói ra "Tuy rằng như thế, nhưng tiểu thư nhà ngươi có ân với ta, ta vẫn sẽ bái phỏng Đỗ gia, nói sự tình cho rõ ràng.”
Đỗ Dĩ Vân hoang mang nhìn hắn.
Sở Thừa An lại nói "Đến lúc đó, ta cũng sẽ nhận ngươi là ân nhân, truyền ra ngoài như vậy, sẽ không ảnh hưởng đến danh dự của tiểu thư nhà ngươi.”
Một nữ tử đối với một nam nhân có ân, cùng một đôi chủ tớ đối với một nam nhân có ân không giống nhau, như vậy Đỗ Như Nguyệt sẽ không bị ảnh hưởng bởi việc này.
Hệ thống hơi choáng váng "Cái gì, thao tác này không giống như thuật toán giải pháp tối ưu sao? Cái này cũng được? Sở Thừa An dự định nhận hai người các ngươi cùng làm ân nhân, ngươi mau đồng ý đi ”
Dĩ Vân nói "Ta không nên.”
Hệ thống "???”
Được rồi, nó sớm đã biết.
Chỉ thấy Đỗ Dĩ Vân giật giật khóe miệng, kính ngữ cũng không cần "Ngài muốn coi ta là ân nhân đi kèm?”
Sở Thừa An nhận thấy sự tức giận rõ ràng của nàng, hắn nâng đuôi lông mày lên, hỏi "Thế nào?”
Chỉ có hai chữ, nhưng chọc trúng trái tim cực kỳ mẫn cảm của Đỗ Dĩ Vân, ý tứ của hắn chính là vốn việc này không liên quan đến nàng, hiện giờ hắn đường đường là Vũ An Hầu, nguyện ý nhận nàng làm ân nhân, nàng hẳn là nên may mắn mình nhặt được tiện nghi lớn, mà không phải dám to gan lấy phong thái nô tỳ đi quá giới hạn, không khỏi lòng tham không đáy.
Không thể không nói, Đỗ Dĩ Vân cũng không có nghĩ oan uổng cho Sở Thừa An, hắn đúng là nghĩ như vậy.
Đỗ Dĩ Vân nhéo nhéo lòng bàn tay, làm cho mình tỉnh táo lại, nàng lạnh lùng nói "Không cần, không bằng Hầu gia đến Đỗ phủ tìm thêm một "ân nhân", ta không dám hưởng phần phúc khí này.”
Giọng nói của nàng có chút run rẩy, đôi mắt hạnh nhi phiếm đỏ lên, lại quật cường mím môi, nếu không phải Sở Thừa An nhiều lần nghĩ mình chưa từng nói sai, đều hoài nghi có phải hắn khi dễ nàng hay không.
Hắn nhạy bén nhận ra được cái gì đó và hỏi "Tại sao không muốn?”
Đỗ Dĩ Vân nắm chặt tay, nàng cảm thấy mất mặt, vì sao nàng không khống chế được muốn khóc, nếu nàng có thể hào phóng thừa nhận... Không thể, nàng không thể mở được miệng, nàng mới không thèm khái cái ân nhân này.
Nàng không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa, đứng dậy và nói “Không có lý do tại sao.”
Quay người lại, thẳng tắp sống lưng, đây là sự kiêu ngạo của nàng.
Nếu không phải gia đình sa sút, nàng cũng có thể làm đại tiểu thư, đại tiểu thư mới không quan tâm những chuyện ngoài thân này, cũng sẽ không thiếu tiền như vậy, càng không cần thêu thùa để kiếm tiền.
Sở Thừa An từ cửa sổ nhìn thấy Đỗ Dĩ Vân đi ra ngoài.
Trên tay nàng cầm một cái giỏ, bên trong là bức tranh thêu màu đỏ mà nàng đã vất vả làm, chuẩn bị đi cửa hàng may mặc để bán đi, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy loại người rõ ràng thoạt nhìn giống như thiên nga cao lãnh, nhưng lại há mồm ngậm miệng không rời khỏi tiền.
Dựa theo thủ đoạn tích góp bạc của tiểu mê tiền này, đã sớm có thể chuộc được khế ước bán thân của mình rồi.
Nếu để cho Sở Thừa An đánh giá Đỗ Dĩ Vân, đó chính là không giải thích được, cả người nàng đều không thể giải thích được, khó hiểu nhất chính là, hắn sẽ nhìn nàng không dời được mắt.
Sở Thừa An bỗng dưng phục hồi lại tinh thần, phát hiện phía sau Đỗ Dĩ Vân có hai ba tên lưu manh đi theo.
Hắn vội vàng đứng lên, đặt một thỏi bạc lên bàn, không chào hỏi chưởng quầy quán trà, mà ba chân bốn cẳng đi ra ngoài quán trà.
⬅ Trước Tiếp ➡