⬅ Trước Tiếp ➡
Đỗ Dĩ Vân nhướng mắt, hỏi "Có chuyện gì vậy?”
Ông chủ nói "Di nương của Bình Duệ Bá bảo thợ dệt hoàn thành một mẫu thêu cho nàng, nhưng ta thấy thật sự có chút khó khăn, chỉ có thể mời cô nương hỗ trợ.”
Mẫu thêu do thợ học việc trong tiệm mang lên, thêu đồ là cẩm điểu ngũ sắc, chỉ mở đầu, còn chưa thêu xong. Trong nhà Bình Duệ Bá thê thiếp nhiều, thủ đoạn tranh sủng cũng tầng tầng lớp lớp, cẩm điểu ngũ sắc này là di nương thêu đê lấy lòng Bình Duệ Bá, nhưng tay di nương rất quý, cái này thêu không xong, chỉ có thể lén lút tìm ngoại viện.
Đỗ Dĩ Vân không từ chối, nàng thử bổ sung hai mũi, cảm thấy mình có thể hoàn thành, chỉ hỏi "Cho ta bao nhiêu bạc?”
Ông chủ giơ một ngón tay.
Đỗ Dĩ Vân biến sắc, giọng điệu trầm xuống "Chỉ một lạng sao?”
Ông chủ nói "Không, là mười lạng.”
Lúc này Đỗ Dĩ Vân mới nở nụ cười "Được”
Tai Sở Thừa An rất tốt, cho dù ông chủ cùng Đỗ Dĩ Vân đã hạ thấp giọng nói, nhưng hắn ở một bên vẫn nghe được giao dịch này rõ ràng.
Hắn cắn cắn thịt mềm trong miệng, nhớ tới lần trước Đỗ Dĩ Vân mở miệng đòi mười lạng, thầm nghĩ nàng quả nhiên là bị tiền mê hoặc, đây là chuyện tốt, nàng có điều cầu xin thì hắn mới có biện pháp.
Đỗ Dĩ Vân đi ra khỏi tiệm may không bao lâu, lại gặp Sở Thừa An trong một con hẻm nhỏ.
Dĩ Vân nói với hệ thống "Ngươi nói hắn không có ý với ta, nhưng hắn vẫn luôn tìm ta.”
Hệ thống "Ha ha, bây giờ mọi người đều chán ghét ngươi, cứ mơ mộng ban ngày đi.”
Đỗ Dĩ Vân còn chưa quên lần trước chia tay trong không vui, nàng cất bạc trong tay áo, nói "Hầu gia, thật trùng hợp.”
Sở Thừa An nói "Không khéo, ta từ cửa hàng may mặc ra ngoài cùng ngươi.”
Thừa nhận thẳng thắn như vậy, Đỗ Dĩ Vân đánh giá hắn, lông mi như lông quạ nhẹ nhàng khẽ động, nói qua loa "À, thì ra vừa rồi là ngài, thứ cho nô tỳ không để ý, Hầu gia đặc biệt tìm nô tỳ, là chuyện gì sao?”
Sở Thừa An không vạch trần, chỉ cần không so đo chuyện lúc trước với Đỗ Dĩ Vân, tâm tính của hắn có thể rất bình thản, hắn chỉ nói "Ta muốn giao dịch với ngươi.”
Lại không nghĩ tới, Đỗ Dĩ Vân nghe cũng không nghe nội dung giao dịch, sóng mắt nàng đảo qua, không chút lưu tình tống tiền "Ba mươi lượng.”
Sở Thừa An "..."
Nghiêm khắc mà nói, hành vi của Đỗ Dĩ Vân đã xem như tống tiền, báo quan bị bắt là không thể chối cãi, có điều mọi việc chạy không thoát một người nguyện đánh một người nguyện chịu, hơn nữa số bạc này đối với Sở Thừa An mà nói cũng không tính là nhiềụ
Trong tay nàng cầm bạc nặng trịch, bước chân cũng không nhẹ nhàng, hồi tưởng lại giao dịch mà Sở Thừa An nói, nàng mím môi, có chút không vui, bởi vì hắn chỉ muốn biết chuyện của Đỗ Như Nguyệt.
Vừa rồi xúc động, Đỗ Dĩ Vân thật sự muốn túm cổ áo hắn "Mở to mắt ngươi ra nhìn rõ xem người cứu ngươi năm đó là ai ”
Nhưng thứ nhất nàng không túm được cổ áo Sở Thừa An, thứ hai... Lòng tự trọng của nàng không cho phép nàng làm điều đó.
Là Sở Thừa An nhận nhầm người trước, nếu như nàng mở miệng thanh minh, chẳng phải là ra vẻ mình rất mơ ước phần ân tình này sao? Nàng mới không thèm làm mất đi giá trị của mình.
Hơn nữa, là hắn không có mắt nên nhận nhầm người, vậy nàng tình nguyện không cần cái gọi là báo ân này, phần "ân tình" này đã bẩn, cho dù đến lúc đó chân tướng thật sự rõ ràng, nàng cũng không nên tha thứ cho hắn.
Đỗ Dĩ Vân không khỏi ác ý nghĩ, chờ Sở Thừa An biết được chân tướng, trên mặt tuấn mỹ khóc rống lên, mà nàng thì cao cao tại thượng liếc nhìn hắn bằng nửa con mắt, mặc cho hắn quỳ gọi nàng là ân nhân, nàng cũng không để ý tới hắn, làm cho hắn mất hết mặt mũi lớn nhất ở Kinh Thành này.
⬅ Trước Tiếp ➡